Tổng Hợp Các Bài Văn Nghị Luận Về Tác Phẩm Vội Vàng – Xuân Diệu – Đề án 2020 | Anybook.vn

0 Comments

Thơ mới đến trong một thế giới cảm xúc với muôn ngàn cung bậc, một thế giới nghệ thuật muôn hình vạn trạng. Lữ “thoáng”, Lưu Trọng Lư “mơ”, Nguyễn Bính “quê”, Hàn Mặc Tử “dị”… Họ đều là những cái tên khó quên khi nhắc đến Thơ Mới. . Nhưng đó sẽ là một sai lầm muôn thuở, chưa đủ nếu không có Xuân Diệu.

Xuân Diệu – nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới. Xuân Diệu – một trong những điểm sáng của thơ mới. Những cái tên đáng kính ấy đã tạo cho Xuân Diệu một vị trí đặc biệt trong làng thơ, cho đến ngày nay người ta vẫn nhắc đến và ca tụng ông.

“Hồn thơ Xuân Diệu là nguồn sống dồi dào của non nước thanh bình này. Xuân Diệu là yêu, yêu trời, sống gấp, sống vội, lúc vui hay lúc buồn đều hăng hái nhiệt tình. ” Những nhận xét sâu sắc của Hoài Thanh đối với Xuân Diệu có thể đủ nói lên tinh thần của “nhà thơ mới nhất” – một hồn thơ luôn “sôi nổi, hăng hái, trăn trở”.

“Vội vàng” là bài thơ chứa đựng tất cả những cung bậc cảm xúc ấy, cũng có thể gọi là bài thơ “đúng chất Xuân Diệu”. “Fast” bắt đầu bằng năm câu với bốn từ dường như không phù hợp với nhịp điệu của cả bài hát, thể hiện một mong muốn độc đáo:

Tôi không muốn mặt trời mọc lại

Cho phép màu nhạt dần

Tôi muốn thắt nút

Đừng để hương bay.

Mở đầu câu nói, Xuân Diệu đã trực tiếp trút nỗi lòng của mình bằng hai từ “Tôi yêu em” đầy hành động. Mong muốn này không phải là dời núi lấp bể, làm bãi chôn lấp xây lâu đài, đi “búa rìu đất” như một nhà hiền triết xưa, mà là một mong muốn có vẻ khác thường: giết chóc. mặt trời buộc gió.

Nhà thơ muốn giết nắng để sắc không phai, cưỡng khí để hương không bay – muốn chiếm đoạt bản quyền. Thì ra ở đây không có khát vọng xa lạ, điều mà nhà thơ muốn là giữ được sắc và hương của cuộc đời để không đánh mất điều tốt đẹp nhất – khát vọng chính đáng. Những câu thơ nhanh, mạch lạc, những câu thơ này như một khúc dạo đầu rộn ràng cho một tâm hồn đang yêu. Những câu thơ sau giải thích sâu hơn vì sao tâm hồn nhà thơ lại có những khát khao ấy.

Bằng “đôi mắt xanh xanh biếc” và lòng yêu đời, bằng “cả trái tim, cả khối óc, cả tâm hồn mình”, Xuân Diệu đã nhìn thấy cả một thiên đường trên trần gian với màu sắc, âm thanh và ánh sáng muôn vàn. :

Với mật ong và bướm này, đây là trăng mật

Đây là những bông hoa trong cánh đồng xanh

Này, đây là những chiếc lá đung đưa

Một bản tình ca của anh này

Và kìa, ngọn đèn đang sáng

Bức tranh cuộc sống hiện lên như một bữa tiệc đẳng cấp quốc tế với những lời mời làm sẵn và hấp dẫn. Hai chữ “nói ở đây” được nhắc đến nhiều lần không phải để chỉ câu thiếu ngữ, mà để làm nổi bật không gian và thời gian thơ mộng, hiện tại và ở đây.

READ  10 tác phẩm kinh điển từ giải Nobel văn học đã được dịch sang tiếng Việt | Anybook.vn

Nơi đây-nơi trần thế có nhiều hấp dẫn, là ngon nhất mà nhà thơ muốn khám phá. Nơi có bướm và ong và tổ ấm tình yêu. Nơi thôn quê xanh mướt màu lá chảy. Nơi có giai điệu ân tình, có ánh ban mai như đôi mày sáng mềm. Tất cả đều mang đến một bức tranh thiên nhiên tràn đầy sức sống, tràn ngập sắc xuân.

Qua bóng dáng tình yêu của nhà thơ, mọi vật hiện ra như có vợ, có chồng mới và tràn đầy sức sống. Xuân Diệu, chứ không ai khác, đã “đốt cháy sân khấu để đưa mọi người trở lại trần gian”, người đã “tạo nên chất thơ trong lòng thế giới”, gắn bó sâu sắc với cuộc sống phàm trần. Không “thoát huyền” mộng mơ như Thế Lữ, không về quê an giấc ngàn thu như Nguyễn Bính, không trốn quá khứ từng “sợ ma” như Chế Lan Viên, trong mắt Xuân Diệu là nhất thế giới tươi đẹp là cuộc sống trên trái đất, ở đây và bây giờ. Không ngạc nhiên khi nhà thơ từng nói:

Tôi không muốn đến cánh đồng trần truồng mãi mãi

Bật rễ để hấp thụ mùa dưới đất

Nhưng có lẽ điều nổi bật và để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng mỗi người là câu thơ: “Tháng giêng ngon như môi kề môi” – câu thơ “Xuân Diệu tài sắc vẹn toàn”. Nhà thơ đã thể hiện cái vô hình, tạo nên chủ đề thời gian bằng hương vị. Và quan trọng nhất, những gì nhà thơ cảm nhận được kể từ tháng Giêng là đôi môi của một người phụ nữ gần nhau – vừa hấp dẫn, vừa hồng hào và quyến rũ.

Tôi chợt nhận ra vẻ đẹp của con người trong con mắt của nhà văn là vẻ đẹp bình thường. Con người là trung tâm của mọi sự so sánh. Tất nhiên, có một sự thay đổi lớn trong việc cân nhắc thẩm mỹ ở đây. Người xưa ví vẻ đẹp của người con gái như hoa, núi, nước, mây trời, so với khả năng của những anh hùng như mai, trúc, phượng, chim.

Còn với Xuân Diệu, trong con mắt của những người đàn ông hiện đại, ông luôn muốn tôn vinh con người. Sự phấn khích của hương vị gợi lên trong nhà thơ một cảm xúc khác: Nỗi sợ hãi về thời gian trôi. sự sống. Đó là lý do tại sao những bài thơ vui tươi này, ngay lập tức biến thành những dòng thơ lặng lẽ và suy tư:

Mùa xuân đang đến có nghĩa là mùa xuân đang đi qua

Thanh xuân có nghĩa là thanh xuân sẽ già.

Và khi mùa xuân qua đi, điều đó có nghĩa là tôi cũng chết

Trái tim tôi tự do nhưng thiên đường mạnh mẽ

Đừng để tuổi trẻ của thế giới kéo dài

READ  Sách nói Thế giới phẳng | Anybook.vn

Xuân Diệu, với đôi mắt lờ mờ của mình, đã nhìn thấy tương lai, từ già đến trẻ. Không phải ngẫu nhiên mà các nhà thơ có được những cảm xúc này. Đỗ Lai Thúy gọi Xuân Diệu là “Nhà thơ nhìn thời gian”. Nhà thơ nhiều lần thúc giục:

Nhanh chóng, nhanh chóng

Tôi, người tôi yêu. Tình yêu trẻ mãi không già

Tuy nhiên, khi xem xét kỹ hơn, có vẻ như tình yêu cuộc sống của nhà thơ và khuynh hướng của nó theo thời gian là hoàn toàn biện chứng. Càng yêu đời, con người ta càng tiếc nuối thời gian, tuổi trẻ của mình, nhất là Xuân Diệu – một con người luôn có khát vọng sẻ chia cuộc sống.

Đối với Xuân Diệu, những gì tuyệt vời nhất trong cuộc đời mỗi người là mùa xuân, tình yêu và tuổi trẻ. Rốt cuộc, cuộc sống đơn giản là vô nghĩa. Xu hướng của nhà thơ và hướng thời gian cũng cho chúng ta một góc nhìn về cuộc sống: Không có bắt đầu và không có kết thúc cuộc sống, không chờ đợi dòng đời, không còn tuổi trẻ, không còn thanh xuân, không còn nữa. Triết lý này là một bước chính trong tư duy của nhà thơ.

Người xưa cho rằng thời gian tuần hoàn, dùng sinh mệnh của vũ trụ để tính vòng đời, tin rằng kiếp người là luân hồi, ra đi và trở lại. Còn Xuân Diệu thì nhìn thời gian một cách tuyến tính để có cái nhìn tích cực về nhân sinh. Vì vậy, giây phút sám hối cũng là một biểu hiện của tình yêu cuộc sống. Và như Hoài Thanh đã nói: “Lúc vui hay lúc buồn người ta đều nhiệt tình, niềm nở”.

Đối mặt với những thăng trầm của cuộc sống, đôi mắt nghệ sĩ sắc sảo nhìn đâu cũng thấy sự xa cách, chia ly:

Mùi tháng năm đầy hương phôi pha.

Sông núi vẫn rì rào

Những làn gió dễ chịu thì thầm qua những chiếc lá xanh

Bạn có buồn vì phải đi máy bay không?

Đột nhiên, con chim ồn ào ngừng hót

Bạn có sợ biến mất không?

Không, ồ, không còn nữa…

Có thể tìm thấy bằng mùi, bằng vị. Mùi và vị là sự phân chia phôi thai. Câu thơ chuyển tâm trạng, liên hệ tâm tư khiến ta liên tưởng đến nhà thơ đâu đâu cũng thấy cảnh chia ly, đâu đâu cũng thấy cảnh chia ly. Cả bài thơ buồn, đầy tiếc nuối thương tâm.

Thành tích và mọi thứ trên đời không phải là một ngày tràn ngập niềm vui. Sông núi tạm biệt, gió chim mang duyên nợ bay bỏ tổ. Tất cả những niềm vui thực sự kết thúc. Cảm nhận rõ điều này, nhà thơ đã thốt lên đầy hối hận “Không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ, bao giờ, đã từng…”, rồi ngay sau đó là lời động viên: “Nhanh lên. Thời tiết không có gì thay đổi về chiều ”.

Sau những tiếc nuối, nhà thơ thể hiện một khát vọng mãnh liệt – khát vọng được kết nối trọn vẹn với cuộc sống, tận hưởng vẻ đẹp của ngày mới, tận hưởng và cống hiến:

READ  Chiều sông thương (Hữu Thỉnh) – Tác phẩm ấn tượng, đặc sắc nhất | Anybook.vn

Tôi muốn một cái ôm

Cuộc sống mới bắt đầu nở hoa

Tôi muốn kéo mây và gió

Tôi muốn làm một con bướm với tình yêu

Tôi muốn tập hợp trong một nụ hôn lớn

Và nước và cây và cỏ

Đứng giữa trung tâm bài thơ là ba chữ “Tôi muốn được ôm” gợi nhớ đến thái độ chủ động, sẵn sàng của một chủ thể đứng giữa đất trời, dang tay đón nhận hương sắc của cuộc đời. Từ “tôi” ở đầu bài thơ chuyển thành “ta”, nhà thơ dường như thể hiện ước muốn của một người – khát vọng đoàn kết.

Kể từ đó, cụm từ “Tôi yêu” đã xuất hiện trong mỗi dòng của bài thơ – một cách thể hiện trực tiếp của một nhà thơ mới mà cảm xúc luôn rạo rực. Cái mà nhà thơ yêu là sự giao cảm với thiên nhiên, với cuộc sống: từ mây, gió, bướm đến tình yêu, cỏ cây, nước. Mức độ đồng cảm cũng tăng dần: bắt đầu bằng ôm, ép, say, nhặt và cuối cùng là cắn.

Nhà thơ dường như muốn ôm tất cả, say đến tận cùng, gom hết những điều tốt đẹp trong cuộc sống, tận hưởng cảm giác “xúc động, no nê”. Câu thơ cuối như một sáng tạo cá nhân, gợi cảm giác như một nốt cao vút lên cuối bài trong bài thơ đầy cảm xúc: “Hỡi Xuân Hồng ta muốn cắn ta”. “Pink Spring” vừa tôn lên màu sắc, kích thích vị giác, đập vào mắt và tác động đến các giác quan.

Đến lượt mình nhà thơ lại nhìn vào cái vô hình, coi đóa xuân hồng là một phần đời mới, muốn cắn nuốt trọn vẹn. Cái kết đầy kịch tính để Xuân Diệu đúc kết triết lý về cuộc đời của mình: Vì cuộc sống cứ trôi đi không mong đợi nên con người cần phải sống để tận hưởng và cống hiến từng giây phút của cuộc đời, nhất là khi còn trẻ. Đó là triết lý sống bất hủ với thời gian và mang giá trị nhân văn.

Và tất nhiên, để làm nghệ thuật nói chung không thể bỏ qua các yếu tố của loại hình nghệ thuật. Xuân Diệu “mới” không chỉ trong tư tưởng mà còn “mới” trong cách diễn đạt. Hình thức thơ tự do với sự biến đổi khí hậu và mở rộng theo cung bậc của cảm xúc, mối quan hệ tác dụng của thơ tượng trưng cũng được sử dụng nhuần nhuyễn. Những câu thơ được đánh số thứ tự, từ ngữ táo bạo, hình ảnh hiện đại cũng góp phần làm nên chất thơ “đúng chất Xuân Diệu”.

Xuân Diệu tham gia cuộc thi đàn Việt Nam như một kiệt tác. Ngoài những bài thơ hay nhất về tình yêu còn có những bài thơ cuộc đời sâu sắc. Khẩn cấp xứng đáng được coi là kiệt tác của mọi thời đại.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud

[block id=”siderbar”]