Tổng Hợp Các Bài Văn Nghị Luận Về Tác Phẩm Tự Tình – Hồ Xuân Hương – Đề án 2020 | Anybook.vn

0 Comments

Hồ Xuân Hương là một nữ sĩ tài danh của nước ta vào cuối thế kỷ 18 đầu thế kỷ 19. Ngoài tập thơ “Lưu Hương Ký”, ông còn để lại khoảng 50 bài thơ Nôm, hầu hết là những bài vọng ngữ vừa hàm súc vừa dung tục. Một số bài thơ đầy ắp tình yêu, ấm áp, đượm buồn … phản ánh sâu sắc thân phận người phụ nữ trong xã hội cũ, với khát vọng sống, hạnh phúc trong tình yêu.

Chùm thơ “Ích kỷ” khắc họa những tâm tư tình cảm của Hồ Xuân Hương, một người phụ nữ dưới tuổi, bị thương… Bài thơ này là bài thứ hai trong ba chùm thơ. Nhà thơ Xuân Diệu trong bài thơ “Hồ Xuân Hương bà chúa thơ Nôm” đã viết: “Bộ ba bài thơ này và bài ca của công chúa Ngọc Hân“ Vua khóc Quang Trung ”kết thành một nhánh riêng, làm nên tiếng nói của một người phụ nữ. nói về cảm nghĩ của cô ấy về cuộc đời của cô ấy trong văn học cổ điển Việt Nam ”

Ông cũng nhận xét về nhịp điệu và âm hưởng của bài thơ này: “… trong ba bài thơ xúc động này, trừ bài thơ còn“ sơn ”và bài thơ khiến“ om ”trong buồn, bài thơ này đồng nhất với bài“ trên”. , chọn “.

“Màn đêm vang lên với tiếng tambourines của người gác đêm,

Quăng mặt hồng trong nước ngọt.

Một tách hương làm cho cơn say trở lại tỉnh táo,

Trăng non chưa tròn.

Tựa mình trên nền đất rêu thành từng đám,

Chân mây rơi xuống, đá vài tảng đá.

Mệt mỏi của mùa xuân, mùa xuân trở lại,

Một mảnh tình chia sẻ với các em nhỏ! ”.

Ở hai trong ba bài thơ, nữ sĩ nói đến cảnh đêm khuya, canh khuya. Anh ấy “tự ái” vi “Tiếng gà trống gáy vang bom – Giận dữ ở khắp nơi”. Trong bài thơ này cũng vậy, ông thức giấc vào ban đêm, hoặc thức dậy vào ban đêm, trong tình trạng hỗn loạn. Tiếng trống từ tháp xa như khuyến khích thời gian trôi nhanh, tuổi đàn bà trôi nhanh: “Canh khuya đánh trống lảng”.

“Khuôn mặt đỏ” là khuôn mặt màu hồng, biểu thị một người phụ nữ. “Trơ” có nghĩa là trở nên mờ, trơ, chai lì, mất hết cảm giác. “Nước non”: dùng để chỉ môi trường tự nhiên và xã hội. Câu thơ: “Mặt trần, non nước” thể hiện một cảm xúc: con người buồn đau, nay gương mặt đã trở nên vô nghĩa trước nơi chốn, trước cuộc đời, như gỗ và đá, mất hết ý nghĩa. Đau buồn lên đến đỉnh điểm. Chữ “cái” kết hợp với chữ “mặt hồng” làm giảm giọng thơ, nhấn mạnh thân phận, nhân duyên, thân phận vốn đã quá tăm tối.

READ  Sách nói Hãy chăm sóc mẹ | Anybook.vn

Ta có cảm tưởng tiếng trống đánh đêm, thời gian như cơn gió thoảng qua cuộc đời, kiếp hồng nhan bạc mệnh của thi nhân. Người đàn ông này có một đứa con trai nhỏ đầy kiêu hãnh, phàn nàn về cuộc bức hại này: “Thân em trắng trẻo, tròn trịa”, anh ấy có phẩm giá của một “công tử hoàn mỹ”, lại có tài năng, nhưng bây giờ chúng ta đang phải trải qua một thời kỳ khó khăn. . đêm cay đắng. Từ đó chúng ta thấy rằng chính xã hội phong kiến ​​lúc bấy giờ mặt đỏ tía tai héo khô.

Đằng sau hai câu đó là tiếng thở dài ngao ngán. Cố gắng hết sức để thoát khỏi khó khăn, nhưng điều đó không dễ dàng chút nào! Tiếp theo là hai câu thực: “Chén hương đưa say cho tỉnh, bóng trăng chưa vơi”. Nghệ thuật rất lãng mạn: “Chén rượu” với “trăng”, bên trên là “hương”, bên dưới có “Bóng Chúa cứu thế”, đặc biệt là ba từ “say để tỉnh lại” và “vô căn cứ” đặt song song, càng làm nổi bật sự nguy hiểm của thân phận phụ nữ chưa hoàn thành.

Tôi muốn mượn chén rượu để xoa dịu lòng mình, nhưng vừa nâng chén lên môi, mùi xộc qua mặt và mũi. Anh tưởng uống rượu để quên đi đau buồn, nhưng càng uống càng tỉnh. “Say rượu để tỉnh lại” rồi tỉnh dậy trong tình trạng say xỉn, có vẻ không công bằng khi đó là một điều không hay về những gì sắp xảy ra với nhiều phụ nữ ngày nay, trong đó có Hồ Xuân Hương.

Buồn mà nói, nhiều đêm chờ đợi, nhưng năm tháng trở thành “mối lái đen tối”. Mong chờ. Khi nào thì trăng non “tròn”? Bao lâu thì hạnh phúc đến tay tám, đủ đầy, đủ đầy? Hy vọng có liên quan đến mong muốn. Càng cô đơn, càng đợi, càng đợi, càng buồn, đây là bi kịch của những người phụ nữ đã quá tuổi phung phí, ngang ngược với tình yêu, trong đó có Hồ Xuân Hương.

READ  Giá trị nhân đạo trong tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du | Anybook.vn

Trong hai câu của bài, tác giả lấy sân khấu hóa tình yêu. Đây là hai câu thơ tả cảnh “lạ” được viết vào lúc nửa đêm trong tâm trạng buồn chán:

“Hỡi vùng đất của những kẻ gặm nhấm, hãy trỗi dậy,

Phá vỡ chân mây và rung chuyển một vài tảng đá.

Các bài thơ được kết cấu đối lập nhằm nhấn mạnh tính chất mãnh liệt, dữ dội của cuộc kháng chiến. Từng đám rêu mềm đến mức có thể “đẩy mặt đất”! Đáng ngạc nhiên là chỉ có một vài “tảng đá” nằm rải rác cũng có thể “phá vỡ chân của đám mây”! Hai câu thơ này, trước hết cho chúng ta thấy sinh vật có một sức mạnh tiềm ẩn đã bị phong tỏa và bắt đầu nổi lên sức mạnh.

Sinh vật trong thơ Hồ Xuân Hương không chỉ là màu sắc, đường nét, hình dáng mà còn là những tấm gương, những cử chỉ, điệu bộ, “nghiêng…”, “đâm” cũng… đều là trở ngại, là sức mạnh. Xuân Hương tự tin, yêu đời. Người này đang trải qua nhiều nguy hiểm và vẫn đang cố gắng đương đầu với cuộc sống.

Phản ứng gay gắt, gay gắt nhưng thực tế vẫn chua xót. Trời đã về khuya, giữa muôn vàn sinh vật, xung quanh là bóng tối chói chang, người phụ nữ yêu nghiệt cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Khác với trong ca khúc “Love Yourself”, nữ ca sĩ ngậm ngùi viết:

“Bản thân đôi môi không cử động, nhưng chúng được kiềm chế,

Chuông sầu không reo sao om? ”.

Nỗi đau thế gian dường như dồn lại trong trái tim người đàn bà cô đơn. Khát vọng được sống trong hạnh phúc, được làm vợ, làm mẹ như tất cả những người phụ nữ. Nhưng “dạng bạc”! Đêm khuya, người đàn bà mất ngủ, trằn trọc, buồn bã, cô đơn, không yêu thương, mùa xuân đi qua và mùa xuân trở lại, nhưng tình yêu chỉ là “chia sẻ với con cái”. phải chấp nhận một thực tế:

READ  Tổng Hợp Các Bài Văn Nghị Luận Về Tác Phẩm Chiều Tối - Hồ Chí Minh - Đề án 2020 | Anybook.vn

“Mùa xuân cảm thấy mệt mỏi, mùa xuân trở lại,

Một mảnh yêu thương sẻ chia với các em nhỏ ”.

Mùa xuân đi qua, mùa xuân lại ùa về, nhưng đối với người phụ nữ “năm nào cũng như đuổi xuân”… Từ “mệt mỏi” chỉ nỗi đau đớn, tủi hờn của một người phụ nữ chưa thành niên, đang phải trải qua giai đoạn mệt mỏi. , chờ. Tình cảm yêu thương tưởng chừng như bị phá hủy, chia thành nhiều “phạm trù”, nhưng thật chua xót khi “chia một đứa con”. Câu thơ là một lời than thở về lòng nhân ái. Phải chăng đây là lần thứ hai Hồ Xuân Hương phải chịu cảnh oan khuất? Tình được “chia” và “được chia”, có “ít” thì có “con”.

Mỗi lời nói như một giọt nước mắt. Ở câu hát này, thái độ này được nữ ca sĩ trong ca khúc “Cưới nhau đi” lý giải:

“Những người đắp chăn cho mình, những người lạnh giá,

Chém cha cuộc đời bằng hôn nhân,

Năm là mười hay không, phải không?

Một hoặc hai lần một tháng, có hoặc không! ”.

Tóm lại, từ ái là một từ chứa đầy lòng trắc ẩn, thương xót, xót xa cho số phận, thân phận. Bạn càng thức dậy một mình, nó càng trở nên buồn hơn. Càng đau buồn, bạn càng muốn được sống trong hạnh phúc trọn vẹn. Hiện thực nặng nề, cay đắng bủa vây, làm cho gương mặt rạng rỡ, “trơ” với nước thanh xuân, cho đời. Người đọc chia sẻ cảm động trước khát khao được sống, được hạnh phúc của những nữ ca sĩ, những người phụ nữ trong xã hội cũ.

Giá trị nhân văn là nội dung sâu sắc nhất của thơ tình Hồ Xuân Hương. ‘ thức dậy “,” què quặt “,” què quặt “,” tan nát “,” mệt mỏi “,” lại “,” em bé “, … Những từ ngữ, ẩn dụ sắc sảo, diễn tả hết nỗi đau khổ trước hiểm nguy của số phận.

Qua bài thơ này, càng thấy rõ Hồ Xuân Hương đã lồng ghép ngôn ngữ bản địa và đời thường vào trong ca từ, hợp thức hóa và biến tiếng Việt thành bài thơ Đường luật bảy chữ. Bà xứng đáng là “Bà chúa thơ Nôm” trong nền thơ ca dân tộc.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud

[block id=”siderbar”]