Sự tích dưa hấu | Anybook.vn

0 Comments

Một ngày nọ, có một chàng trai tên là Mai An Tiêm. Ban đầu, ông sống ở một vùng đất xa South Seas và sau đó bị bán làm nô lệ. Một hôm, bọn lái buôn bắt chàng bị bán cho Hùng Vương làm nô lệ.

Mai An Tiêm lanh lợi và nói tiếng Việt nhanh. Trên hết, anh ấy nhớ rất nhiều thứ, biết nhiều thứ quen thuộc, có rất nhiều tài năng khác nhau. Vì có nhiều tài năng và chăm chỉ học hành nên nhà vua càng yêu quý và cho phép ông đi theo con đường riêng của mình.

Năm Mai An Tiêm thứ ba mươi mốt, ông được thăng làm hầu cận nhà vua và có tư thất bên cạnh hoàng cung. Vợ của Mai là con nuôi của vua, và họ có một con trai năm tuổi. Trong nhà Mai cũng vậy, có đủ kẻ hầu người hạ, không thiếu đồ ngon, của lạ.

Tuy quyền lực không lớn nhưng rất được những người xung quanh kính trọng. Vì vậy, nhiều người thường đến chỗ của họ để xin việc khác. Nhưng vì Mai có địa vị cao nên kẻ ghen ghét không cạn.

Một hôm có tiệc đãi khách, mọi người chạy đến vỗ tay tán thưởng, Mai An Tiêm khiêm tốn nói với họ:

– Nó không có ý nghĩa! Mọi thứ trong ngôi nhà này đều là tiền thân của tôi!

Tất nhiên, Mai nói. Tuy nhiên, điều này là do các tôn giáo của vùng đất nơi họ từng sinh sống tin rằng hạnh phúc hay đau khổ bây giờ là kết quả của hành vi tốt hay xấu trong tiền kiếp.

Tuy nhiên, trong số những vị khách đến dự tiệc hôm đó có cả những vị quan thân cận với nhà vua, những người đã nuôi lòng oán hận với bà Mai từ lâu. Chính vì vậy mà nghe Mai nói vậy, họ liền lấy lời Mai và cho rằng đó là lời kiêu ngạo, họ tức tốc vào cung kể lại mọi chuyện cho vua nghe. Vua Hùng nghe chuyện đã hết sức tức giận. Vua gầm rú lớn:

– Xức dầu! Người đàn ông này là một kẻ nói dối! Nếu tôi có thể nói điều đó ngày hôm nay, tôi không biết ngày mai nó sẽ thiếu tôn trọng như thế nào. một đội quân của những nô lệ gian dối! Lấy lại cổ họng!

Ngay chiều hôm đó, Mai bị bọn lính bắt đến nhà và đưa cô vào trại giam. Đúng lúc đó, anh chợt nhận ra mình đã phạm sai lầm khiến nhà vua tức giận. Ông nói với chính mình:

– Nếu tôi bị nguyền rủa lần nữa từ bây giờ, đó là bởi vì những sai lầm của kiếp trước của tôi.

Đồng thời, tất cả các quan Đại thần được gọi vào triều để bàn cách xử sự của Mai An Tiêm. Nhiều người đã lên kế hoạch giết anh ta. Một số cũng đưa ra cách thực hành cách cắt gót chân. Tuy nhiên, một vị quan cũ đã đưa ra một ý kiến ​​khiến Hùng Vương phải dè chừng, đó là:

READ  Quy tắc sắp xếp trật tự tính từ trong tiếng Anh chuẩn nhất! | Anybook.vn

“Anh ta xứng đáng với án tử hình.” Tuy nhiên, trước khi ông chết, chúng ta vẫn phải để ông nhận ra một điều rõ ràng và sâu sắc rằng, tất cả của cải to lớn mà ông có được trước đây là do ân sủng của Đức Chúa Trời ban cho ông, chứ không phải của người kế vị. Nghe nói ngoài cửa Nga Sơn có hoang đảo. Hãy để anh ta được hoàn lương, hãy để anh ta ngồi và suy nghĩ cẩn thận về “điều tiền thân” mà anh ta đã nói trước khi chết.

Lời nói của vị quan già nói chung được ủng hộ, và vua Hùng cũng rất đồng tình với ý kiến ​​này. Tuy nhiên, sau khi nhà vua ban hành sắc lệnh, ông còn chỉ thị thêm:

“Hãy chuẩn bị cho anh ta đủ lương cho một mùa giải, hãy nhớ.”

Vào ngày Mai An Tiêm bị đày ải trên hoang đảo, mặc cho mọi người ra sức can ngăn, chồng cô vẫn quyết định xách hành lý theo vợ ra đảo luôn. Anh cũng không quên dẫn theo cậu con trai 5 tuổi đi cùng. Khi nhìn thấy việc làm của anh, không ai đồng ý, họ đều cho rằng anh thật sự rất ngu ngốc và ngốc nghếch. Nhưng anh vẫn tin lời vợ:

– Trời sinh voi, trời sinh cỏ. Không có gì để sợ!

Tuy nhiên, khi người con gái chính thức bước chân lên bãi biển dài, tăm tối và hoang vắng này vào thời điểm đó, cô ấy không thể không cảm nhận được cảm giác xót xa trào dâng trong lòng, cô ấy gục đầu xuống vai vợ và khóc. . hoa:

– Chúng ta sẽ chết ở đây!

Mai vẫn ôm con nhẹ nhàng nói với chồng:

– Trời luôn có mắt. Chúng ta cần phải hạnh phúc. Không cần phải lo lắng!

Hơn một tháng sau những chuyến ra đảo liên tục, cuộc sống trên đảo Mai An Tiêm đã dần ổn định. Cả gia đình cùng sống trong một hốc đá, cửa hang được đan len, che chắn sương gió bên ngoài. Về phần nước uống thì không cần quá lo lắng vì đã có nước sinh hoạt rồi. Mặc dù không có muối nhưng thay vào đó là nước biển. Tuy nhiên, vấn đề lớn nhất lúc này là làm sao để kéo dài tuổi thọ cho cả một gia đình? Cả hai cùng nhìn vào thùng gạo trống rỗng và buồn bã nói:

“Nếu chúng tôi nhận được một vài hạt giống, chúng tôi không phải lo lắng về bất cứ điều gì.

Bỗng một hôm, một đàn chim lớn từ phương Tây bay về đậu trên một bãi biển dài. Hai vợ chồng sau đó cùng nhau bay đến Mai An Tiêm, sau đó la hét, đánh rơi hạt đen năm sáu trên bãi biển.

READ  Ngành Giáo dục Thể chất ra làm gì? Bạn đã biết chưa? | Anybook.vn

Chẳng bao lâu, những hạt giống này đã nảy mầm, phát triển thành dây leo và lan rộng ra khắp bãi biển, từ bãi biển trắng xóa đến nay đã có màu xanh tươi sáng. Dây xanh đi đến đâu thì quả xanh sẽ mọc lại.

Một thời gian sau, khi Mai An Tiêm và chồng gặp nhau, họ thấy quả xanh luyện ngày nào lớn nhanh như hoa, vỏ xanh tươi nhưng quả nào cũng to như nhau. đầu người.

Khi thấy quả lạ, chị Mai hái ngay một quả, sau khi cắt ra, bên trong có màu đỏ hồng rất đẹp, có hạt sada màu đen. Cả nhà cùng nhau nếm thử thì thấy loại quả này có vị rất ngọt và thơm ngon. Càng ăn, tôi càng thấy lạnh cả ruột. Mai mừng rỡ thốt lên:

– Ồ! Đây là một loại dưa kỳ lạ mà chúng ta chưa từng thấy bao giờ. Vì vậy, chúng ta hãy gọi nó là một quả dưa, nhưng hạt của quả dưa này là do các loài chim từ phương tây mang từ đất liền đến hòn đảo nhỏ này cho chúng ta. Vậy là trời có mắt, có trời mới cho chúng ta một con đường sống!

Kể từ ngày đó, Mai An Tiêm và chồng đã cố gắng trồng một số loại cây ăn quả trên bãi biển. Họ định ăn quả dưa đó thay cơm nên đã để dành số gạo ít ỏi còn lại trong một mẻ khác.

Một ngày nọ, một chiếc thuyền đánh cá vô tình bị lạc trên đảo và gặp gia đình họ Mai. Mai cũng giúp họ sửa chữa con tàu bị hư hỏng, mang dưa ra cho mọi người. Khi lên đường trở về đất liền, họ không quên hái những quả dưa do người bản xứ mang về để nếm thử. Chị Mai còn dặn nếu cần thêm dưa thì mang gạo ra đảo đổi dưa sẽ được trả lại.

Vài ngày sau chiếc thuyền đầu tiên đến và cập đảo gần đảo, chở một lượng lớn gạo trắng cho vợ chồng Mai. Theo thỏa thuận của hai bên, một bên gánh lúa, một bên cắt dưa, đưa xuống đò.

Và kể từ ngày đó, chế độ ăn uống hàng ngày của gia đình Mai cũng khác hoàn toàn so với trước đây. Mai vợ ngồi bên nồi cơm trắng tỏa khói thơm, vừa ôm con vào lòng vừa nói: “Con ơi!

– Tất nhiên Chúa đã cung cấp thức ăn cho ngôi nhà của chúng tôi!

Kể từ hôm đó, hai vợ chồng tiếp tục chăm chỉ trồng dưa. Kết quả là, không chỉ các thuyền buôn mà cả các thuyền đánh cá cũng đổ xô đến Đảo, mang theo gạo, quần áo, lợn, gà, dao, và nhiều loại hạt giống được bổ sung, đổi lấy dưa mang về nhà. . Mọi người đi thuyền ra đảo nói với Mai:

– Đúng là lâu rồi không có thứ dưa nào quý giá lắm. Ở vùng chúng tôi, ai cũng muốn một lần được ăn thử món “dưa hấu” này, dù có đổi bao nhiêu gạo cũng không tiếc.

READ  Ngành thống kê ra làm gì? Thông tin từ A đến Z cho bạn | Anybook.vn

Lúc đó ai cũng đổ xô ra đảo mua dưa để lấy hạt về trồng. Vì vậy, vài năm trở lại đây, loại dưa này đã tràn lan khắp nơi. Nhờ vậy, tên tuổi của vợ chồng Mai An Tiêm cũng ngày một lan xa. Tất cả mọi người tôn trọng và gọi họ là “Cha của Melon”.

Nói đến vua Hùng, một hôm, khi khiển trách quan lại là người điên rồ, cho thợ xây phá nhà. Không ngờ, nhà vua phàn nàn:

– Nếu bây giờ Mai An Tiêm ở đây thì cũng không đến nỗi.

Nhà vua không ngừng nhắc đến bà trong những ngày đó. Nhà vua cũng hỏi Lạc Hầu tước hai lần về Mai, hiện giờ ông ở đâu và làm gì. Không biết sự thật, Hầu tước Quan Lỗ nhắm mắt lại và không ngớt nói:

“Có lẽ bây giờ anh ấy đã đi rồi!”

Khi nhà vua nghe nói đến Lạc Hầu tước, ông ta không tin ông ta chút nào. Ông liền cho một người hầu của mình thức ăn và một chiếc thuyền, cử người đến châu Á để tìm Mai An Tiêm. Một tháng sau, người đầy tớ trở lại, mang một chiếc thuyền lớn đầy dưa đến cho vua và nói:

– Tất cả đều là lễ vật của Mai và bà Mai dâng lên Vua.

Sau đó anh ta lại mang tất cả những nỗi buồn mới khi gia đình Mai luôn bị đày ra đảo và kể cho nhà vua nghe, kể cả tình hình hiện tại của gia đình anh ta. Cuối cùng, anh ấy nói:

– Hiện ông Mai và bà Mai có một ngôi nhà rất khang trang và khang trang ở ngoại ô đảo, có hơn mười người hầu, một ruộng lúa rộng, nhiều lúa và nhiều gà, gia cầm …

Càng nói vua Hùng càng sửng sốt. Nhà vua bèn lè lưỡi bảo các gia nhân ngày trước dùng lời buộc tội Mai:

– Hắn nói bọn họ trước mặt đều không sai!

Nhà vua liền sai một đoàn người hầu ra đảo để chào đón vợ chồng Mai An Tiêm và cho phép Mai trở về vị trí cũ. Sau đó, anh sinh thêm cho cô hai cô con gái để an ủi cô về quá khứ.

Đối với hòn đảo nơi gia đình Mai An Tiêm sinh sống, đây là nơi mọi người gọi là bãi biển An Tiêm. Và những người nối nghiệp của vợ chồng họ Mai trên cù lao ấy còn bao đời nay. Mọi người cùng chung tay xây dựng làng Mai An. Trên khuôn viên ngôi đình họ Mai trước đây, nay đã xây dựng đền thờ vợ chồng Mai An Tiêm. Họ đều kính cẩn gọi họ là “tổ tiên của dưa hấu (hay còn gọi là dưa hấu)”.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud

[block id=”siderbar”]