STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông | Anybook.vn

0 Comments

 Status Tháng Mười Hai Mùa Đông!!!

Các bạn thân mến! Tháng 12 là tháng của niềm vui, hạnh phúc, và cũng là sự kết thúc những gì bạn đã bắt đầu. Có lẽ không ít các bạn đang suy nghĩ xem, một năm qua mình đã làm được gì, để rồi kết thúc năm qua đã đạt được kết quả, mục tiêu ban đầu hay chưa. Và giờ đây, tháng 12 lại về báo hiệu cho chúng ta biết thời điểm chuyển giao của năm cũ và năm mới sắp bắt đầu. Tháng 12 này, với những tâm trạng cảm xúc, vui buồn, háo hức đang xen, chúng tôi mời bạn xem những dòng status tháng 12 chân thật, xúc tích được sưu tầm dưới đây.

Với mỗi người, tháng 12 luôn mang lại những tâm trạng cảm xúc rất khác biệt. Nhưng nhìn chung, tháng 12 là sự kết thúc cho một khởi đầu mới, là lúc ta vừa hối tiếc về những điều chưa làm được, chưa có được, lại cũng là thời điểm khi ta hồi hộp và hy vọng cho một khởi đầu mới. Tháng mười hai chỉ vừa đến, sẽ còn mấy mươi ngày nữa đẻ hoàn thành những việc của năm cũ. Sẽ yên tâm gói gém và cất vào kho kỷ niệm, chỉ mang niềm vui và yêu thương sang thôi, bỏ lại buồn đau cho ngày tháng cũ. Rồi ta sẽ thay tờ lịch ấy, viết tiếp cho một năm tháng mới bắt đầu.

STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông

Status Chào Tháng 12 Hay Nhất

1. Những ngày tháng mười hai này, với tôi dường như là những ngày dài nhất trong năm. Vì lạnh, vì nhớ, vì hàng triệu những chất chứa bộn bề rất muốn tỏ bày, mà chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

2. Có những người vẫn luôn bên cạnh chăm sóc người mình yêu thương dù biết rằng không thể đến được với nhau. Cũng có những người thương lắm mà chỉ dám đứng từ xa dõi theo lặng lẽ, vì cứ mỗi lần chạm nhau, lại thấy mình nghiêng ngả bởi những cơn sóng lòng.

3. Phố mùa này buồn quá phải không em? Giữa trăm ngàn bước chân qua vẫn chẳng tìm ra một dáng hình quen thuộc. Gió thì lạnh, bàn tay em gầy guộc. Lấy gì mà ôm hết những chông chênh?

4. Tháng 12 Chỉ mong thi tốt. Chúc tất cả mọi người giáng sinh vui vẻ. Chúc những cặp yêu nhau sẽ cứ yêu đến giáng sinh năm sau năm kia năm nữa. Những cặp xa nhau những vẫn còn tình cảm sẽ về với nhau trước Giáng sinh.

5. Tháng 12 vừa mang cho mình nỗi hân hoan khó tả, vừa buồn vợi. Giống như người ta có một vết thương đau rát, chườm đá lạnh vào sẽ có cảm giác tê tái nhưng dịu đi, tháng 12 với nỗi cô đơn của mình giống như vậy. Càng đau càng muốn chọc vào cho đau. Những nơi không chạm được bằng tay là những nơi khó xoa dịu, khó chữa lành nhất. Nên tháng 12 như một niềm an ủi, xoa dịu mình như vậy. Trầm lại, lắng lại, và thôi xót xa.

6. Tháng 12, mùa đông, màu trắng, tuyết, những bông hoa li ti… những thứ mình yêu vì cảm giác, không cần lý do.

7. Cơn mưa se sắt và lạnh tanh của đêm qua như một dấu chấm hết cho tháng mười một. Để sáng nay ngày đầu tiên của tháng 12 cho ta thấy bầu không khí như se lại vì gió và hơi lạnh thổi qua. Như đúng những ngày đông năm trước.

8. Tháng mười hai! Đừng nắng và gió nhè nhẹ thế này nữa. Se se một chút đi. Có được không.

9. Những ngày tâm trạng tuột dốc như hôm nay, cảm giác không còn muốn cố gắng vì bất kì điều gì. Muốn khóc. Cho khoảng thời gian đã mất, cho những điều đã đánh đổi. Bản thân mình, thật ích kỷ!

10. Tháng 12! Tháng này là tháng giáng sinh, là tháng sinh nhật, là tháng cuối năm, là tháng cuối cùng để cố gắng thật nhiều để kết thúc năm, để có thể mỉm cười chào một năm mới!

11. Anh thấy không thành phố vẫn bình yên. Tháng Mười Hai lại ấm màu lễ hội. Có một chút nhớ nhau trong dòng đời rất vội. Và những ngày dài lắm để quên nhau!

12. Cái lạnh tháng 12 vụn nhạt hơn em tưởng, không biết vì lí do gì, em lại thấy mệt mổ đến chán ghét. Mùa đông, khi em yêu, từng nhịp đập cảm xúc ùa về trong khoảnh khắc. Khi em buông tay, trái tim cơ lỡ từng hồi náo nức trong cảm xúc hỗn loạn.

13. Tháng 12 xa với em đã từng là một mùa đông ấm, rất ấm. Giờ đây, tháng 12 trong em chỉ còn lại là tháng với những ngày kỷ niệm của em và anh, những kỷ niệm ngọt ngào.

14. Chúng ta không còn yêu nhau nữa, bầu trời ngoài kia vẫn xanh, mọi người vẫn sống trong sự hối hả của công việc. Cho dù tình yêu có kết thúc thì cuộc đời này cũng không thể ở đó mãi để đợi ta được.

15. Một ngày cảm giác mọi thứ lại cân bằng, lại có hy vọng về một cái gì mơi mới, hi vọng về cái tốt hơn, thuận lợi hơn.

16. Giá có ai đó cho tôi có thể dựa vào được thì tốt quá, thấy mệt mỏi vì phải tỏ ra mạnh mẽ rồi, cố lên nào cô gái, mọi chuyện rồi sẽ ổn mà, người này không tốt với mình rồi lại có người khác tốt với mình mà, lòng tin là gì không biết, đúng là tưởng không mà không tưởng!

17. Đừng xấu hổ vì mình không xinh đẹp mà hãy tự tin dù mình không xinh đẹp nhưng vẫn được yêu thương!

18. Thế giới của chúng ta vận hành theo cách chúng ta bên nhau, dựa vào nhau và yêu nhau. Bình yên chính là dù cho mọi thứ xung quanh náo nhiệt thì dựa vào vai nhau mọi thứ vi vu như tiếng gió. Giữa cuộc đời nho nhỏ, chút tạp âm đó, chẳn nhằm nhò.

19. Chào tháng 12 của tôi hô lê tháng mới mong mọi điều may mắn vui vẻ suôn sẻ đến với tôi xua tan mọi điều kém may mắn.

20. Tháng 12, khi mùa đông đã chạm ngõ tự khi nào. Em đi tìm cho mình những vạt nắng hiếm hoi còn sót lại của mùa thu trong cái giá rét của những ngày đầu đông buồn lê thê.

21. Cha hay nói với các trẻ em là: “tháng 12 là tháng của những điều ước”.

22. Xin chào tháng12. Tháng cuối cùng trong năm, tháng của những yêu thương và vòng tay ấm áp, tháng của hơi ấm gia đình, tháng bận rộn với những dự định còn dang dở. Thời gian không chờ đợi ai bao giờ, đừng lãng phí nó bạn nhé. Hy vọng những gì may mắn, trọn vẹn, tốt đẹp nhất sẽ đến với mọi người.

23. Tháng 12! Tháng cuối cùng của năm. Năm nào cũng tự hỏi “một năm qua đã làm được gì?” Vậy rồi một năm nữa lại qua đi! Để luôn cảm thấy có lỗi với bản thân mình. Cứ thế 6 năm thanh xuân lại trôi đi.

24. Chào Tháng 12. Tháng sanh thần của mình. Mong là mọi việc suôn sẻ. Giúp mình thành công trong công việc. Mong là tháng của yêu thương.

25. Một vài người vô tình lướt qua nhau, làm kỷ niệm tung tóe như mưa vỡ. Tháng mười hai rồi, nhắc mình nhẹ nhàng thôi.

26. Tháng 12, mùa đông, màu trắng, tuyết, những bông hoa li ti… những thứ mình yêu vì cảm giác, không cần lý do.

27. Tháng này là tháng giáng sinh, là tháng sinh nhật, là tháng cuối năm, là tháng cuối cùng để cố gắng thật nhiều để kết thúc năm, để có thể mỉm cười chào một năm mới!

28. Cái lạnh tháng 12 vụn nhạt hơn em tưởng, không biết vì lí do gì, em lại thấy mệt mổ đến chán ghét.

29. Tháng 12. Tháng của những kẻ tự tình với cơn lạnh ngoài kìa, Vùi mình băng qua cơn lạnh lẫn hơi ấm của những kẻ quấn nhau ngoài phố.

30. Tháng 12 bớt mưa, trời khô khô xám xám, gió nhiều hơn. Mình ghét nhất mấy cơn gió chướng. Gió rít qua khe hở vô nhà, hú lên từng đợt, cây cối ngã nghiêng, bụi bay mịt mù. Ô cửa sổ của mình vì thế mà cứ đóng im lìm, kín mít, ngột ngạt.

STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt

Status Cảm Xúc Về Tháng 12

31. Tháng 12, tôi ngồi đây, đan hai bàn tay lạnh ngắt vào nhau trong vô thức, trái tim tôi run lên thúc giục tìm về những kí ức đã qua của một thời tuổi trẻ sẽ qua đi không bao giờ trở lại nữa, tôi hồi tưởng về những năm tháng đầu tiên khi rời ghế nhà trường THPT, với những bước chập chững đầu tiên khi dấn thân vào đời. Tôi đã yêu, yêu một nụ cười, một hình bóng xa xăm, một con người mà dường như ông trời không muốn se duyên kết phận cho chúng tôi, chỉ đơn giản ông muốn chúng tôi gặp nhau, yêu nhau rồi xa nhau vậy thôi. Để giờ đây, bao nhiêu năm đã qua, những tiếc nuối của hai con người vẫn mãi ở đó, nguyên vẹn và tinh khôi như cái tuổi 18, buổi ban đầu mới yêu.

32. Có những tình yêu, lúc yêu thì rầm rầm rộ rộ, gắn bó keo sơn, nhưng đến lúc hạ màn, trong lòng chẳng lưu lại vết tích, cùng lắm trở thành câu chuyện cười của buổi trà dư tửu hậu. Có những tình yêu, lúc yêu hết sức nhẹ nhàng, tĩnh lặng như nước, nhưng sau khi chia tay sẽ trở thành nỗi đau không thể xóa nhòa, dù không chạm vào cũng nhói buốt trong lòng.

33. Tháng 12.Cái rét đầu đông hiu hiu gió lạnh, tháng cuối cùng của một năm, là tháng mang lại nhiều cảm xúc nhất cho mỗi người… Cảm giác hối hả, vội vàng của một năm sắp qua xen lẫn cùng cái lành lạnh, rạo rực, vui sướng khi sắp chào đón một năm mới làm cho ai nấy đều cảm thấy lòng mình lâng lâng khó tả. Hãy cùng nhau ngồi xuống nhâm nhi Ly cafe, chén trà nóng cho lòng ấm lại và nhìn lại quãng đường đã đi, những việc đã làm, tha thứ bỏ qua những lỗi lầm cho nhau, để đón năm mới thật hạnh phúc ấm áp các bạn nhé.

34. Giá có ai đó cho tôi có thể dựa vào được thì tốt quá, thấy mệt mỏi vì phải tỏ ra mạnh mẽ rồi, cố lên nào cô gái, mọi chuyện rồi sẽ ổn mà, người này không tốt với mình rồi lại có người khác tốt với mình mà, lòng tin là gì không biết, đúng là tưởng không mà không tưởng!

35. Lỡ hẹn từ những năm hai mươi, rồi hai lăm, rồi gần ba mươi mới hoàn thành, ao ước bấy lâu ,mỗi ngày lại thấy nên yêu bản thân thêm chút, thêm chút, thêm chút!

36. Chúng ta đều như vậy, lướt qua cuộc sống của nhau chỉ như một bản nhạc bỗng dưng được chơi trong một ngày nhiều gió.

37. Giữa tháng 11, sống với ý thức trống rỗng, và đang trong giai đoạn tìm kiếm câu trả lời rằng cuối cùng là vì điều gì? Loay hoay và loay hoay. Sắp đến tháng 12 rồi, mùa mà mình thích nhất trong năm, đến Sài Gòn cũng cảm nhận được cái không khí se lạnh! Bất giác thèm đi đâu đó, một mình, yên tĩnh, uống chút bia, say và lắc lư theo nhạc yêu thích. Mùa lạnh sắp đến rồi, em có cần áo ấm không, tôi cho mượn.

38. Mừng ngày của anh. Cuộc đời vui vẻ, một đời an nhiên. Em cứ ngỡ ta có thể qua ngày tháng này. Vậy mà như dự đoán lòng người. Anh để mình em giữa mùa thu tháng 9, đầy âm u, hơi lạnh. Chúng ta vẫn để tình trạng “bạn bè” với nhau. Vậy mà không một ai dám lên tiếng. Bao nhiêu lời hứa em vẫn để trong lòng. Em vẫn đợi anh một chiều đông Tháng 12, đợi anh về con phố nơi em ở. Hẹn gặp anh chàng trai tháng 11.

39. Ta luôn trẻ và hồn nhiên như ngày thơ. Thời gian qua mau, nhưng tuổi thanh xuân thì còn mãi. Hãy để tháng 12 lưu lại tuổi thanh xuân của bạn nhé.

40. Nếu đã là duyên thì nhất định mình sẻ theo đuổi. Trên những con đường, dù nhiều ngã rẽ nhưng chúng ta cũng không biết chắc được phía trước sẻ có những gì và mình sẻ cố gắn được đến đâu. Thế nên hãy bình tĩnh, cố gắn và tiếp tục cuộc hành trình… khi có bạn bè,có sức khoẻ thì đi nhanh. Còn khi mệt mõi thì cứ dừng lại mà ngơi nghĩ. Cuộc đời hãy sống và đừng để mình phụ thuộc vào quá nhiều thứ. Đối với mình niềm vui lớn nhất vẫn là tìm thấy cho mình sự tự do và thoải mái. Cuộc sống không phải chịu áp lực, không phải suy nghĩ và chọn lựa nhiều thì sẻ yên ổn. Có lẽ mọi thứ cứ như thế,cứ xô nhau về nhiều phía, bắt mình phải ôm lấy tất cả, cân bằng… rồi mình cũng sẽ trưởng thành hơn,mạnh mẻ hơn từ đó mà mọi thứ trở nên đơn giản hơn… Và về sau mọi thứ sẻ yên bình.

41. Bước vào thời khắc giao thừa là lúc mình nhìn thấy ánh lửa rực hồng nhóe lên. Cứ mỉm cười và cầu nguyện… Và cả ngày hôm nay mình cứ mãi mê vào công việc rồi cứ chợt nhận ra cứ điên cuồng với nó khi bản thân còn có thể.

42. Trước đây, tôi từng cho rằng, cảm giác an toàn chính là một lời hứa hẹn, là bàn tay nắm chặt lúc băng qua đường, là những lời nói đầy ấm áp. Nhưng hiện tại, có thể cho tôi cảm giác an toàn chỉ đơn giản là ánh mặt trời rực rỡ, là điện thoại được sạc đầy pin, là trong túi luôn có tiền, là người thân luôn ở cạnh.

43. Đà Lạt tháng 12 lạnh tê tái. Trời không nắng và gió rất lạnh. Có người hỏi mình sao không đi nơi khác mà cứ đi ĐL hoài. Mình cũng không biết tại sao nữa. Cứ mỗi lần muốn đi đâu đó, mình lại chọn Đà Lạt. Vì về nơi ấy mình cảm thấy yên bình, thân thuộc và nên thơ.

44. Có một mùa người ta gọi chia xa. Người ở đây bỗng hoá ra thành lạ. Cả một trời thương nhớ ở bên ta.

45. Hình như bất cứ nơi nào ở thành phố cũng mang một phong vị lãng mạn. Đà Lạt thật đẹp, nhẹ nhàng và thật ấn tượng. Xin để lại một chút nhớ trên những con đường dài in bóng những hàng cây lá kim, xen lẫn vào là nắng vàng như mật ngọt. Lạnh một chút, ấm một chút!

46. Không phải ngẫu nhiên mà người ta bỗng nhớ thương nhau nhiều đến thế giữa tháng 12. Bởi lẽ tháng 12 cũng là thời điểm của gió bấc mưa phùn, của giá rét, cô đơn. Đi giữa tháng 12, làm sao ngăn lòng mình thôi nhớ đến một ai đó.

47. Tình yêu ngày ấy như một giấc mơ đẹp mà ta chẳng muốn thức dậy, một giấc mơ ấm áp giữa mùa lạnh giá. Khi ta không còn chút hơi ấm nào trong thực tại, ta trở lại tháng 12 của quá khứ để kiếm tìm lại những kỷ niệm còn ấm.

48. Tháng Mười Hai về rồi, thời gian chẳng ngừng trôi. Khi ta nhận ra rằng thời gian đang đẩy chúng ta ngày càng xa nhau, ta lại càng muốn tìm lại, băng qua thời gian để tìm lại nhau. Em có về nghe tháng mười hai?

49. Một tháng Mười Hai tha thiết nhớ thương. Ở một không gian khác, có một cô gái cũng ủ nỗi nhớ giữa tháng Mười Hai, để cất lên thành tiếng thơ dịu nhẹ mà không kém phần da diết. Mời bạn cùng đến với bài thơ. Tháng Mười hai về, nơi ấy lạnh không anh?

50. Tháng mười hai về, có cô gái đứng chông chênh giữa hai bờ quên nhớ. Mùa Giáng sinh năm trước, còn có những lời hẹn ước nhưng Giáng sinh năm nay chỉ còn hai bàn tay lạnh ngắt vì yêu thương năm nào đã trôi tuột qua những kẽ tay. Tháng 12, chở em về với nỗi nhớ, còn anh, anh có trở về không?

51. Tháng 12, cuối đông, có một mùa hoa cải, có tấm áo sờn vai của mẹ, có những lời ru ầu ơ thuở bé, có những điều thân thương để người ta có thể viết nên những vần thơ giản dị. Anh sẽ về viết tiếp tháng 12, để mùa đông chẳng còn tần ngần bên hiên cửa.

52. Tháng 12, có cô gái run rẩy trong từng cơn gió lạnh vẫn lo cho người ở nơi ấy liệu có lạnh hay không? Bàn tay ấy đã ấm áp bên bàn tay khác hay vẫn lạnh tanh mỗi độ gió đông về. “Xa nhau rồi, trăn trở lắm ai ơi. Tuyết rơi đầu đông người có trở mình cảm lạnh? Sức khỏe của người là điều tôi lo lắng nhất, dẫu bây giờ tôi chẳng quyền gì để thăm hỏi, quan tâm. Nơi trời xa có bao giờ tôi là người được nhớ, có ngấn lệ nào người đã rớt cho tôi?”

53. Tháng 12, thời tiết chùng chình, đỏng đảnh, có gió sắt se, có mưa dầm ủ dột, có những cơn gió mùa và cả nắng giữa trời đông. Tháng 12 đem đến cho người ta bao cảm xúc và cứ đi vào thơ một cách tự nhiên, đầy thi vị như thế.

54. Tháng 12 lại lặng lẽ về bên ô cửa sổ, tôi chống cằm rồi cứ vu vơ nhìn cả thành phố dưới cơn mưa phùn lạnh lẽo. Thành phố mùa này cũng náo nhiệt quá, muốn tìm một khoảng lặng để trốn vào cũng khó, đôi khi chỉ thở thôi cũng đã cảm thấy thật mệt mỏi, muốn dừng lại ở đâu đó một lát trước cuồng quay của cuộc sống để chỉ tìm một chút bình yên.

55. Tháng 12 lại lặng lẽ về bên ô cửa sổ, tôi khoác cho mình thêm một chiếc áo len mới mua cho đỡ lạnh. Nhấp một tách trà gừng nóng cho mọi thứ trở nên ấm áp hơn. Sau những ngày mệt mỏi ai cũng có một người để chia sẻ, cũng có một chốn hạnh phúc để trở về. Thế còn tôi, cảm giác này là bình yên hay cô đơn? Tôi chưa sẵn sàng chọn cho mình một ngã rẽ của cuộc đời hay nói khác hơn tôi chưa đủ dũng khí để buông tay một mối tình đơn phương.

56. Tháng 12 lại lặng lẽ về bên ô cửa sổ, tôi cầm cái thiệp mời trên bàn làm việc lên, hoá ra là thiệp mời dự đám của người ấy. Tuy nhiên, cô bạn gái năm xưa ấy chẳng phải là cô dâu, mà là một người khác.

57. Tháng 12 nữa lại về, mùa đông vừa chạm ngõ, lòng phố buồn xao xác đón những chiếc lá cuối cùng đang buông mình trong gió, nghe bước chân ai đi nhẹ qua ngõ. Có ai đó đang lang thang ngóng đợi, tìm kiếm điều gì đó phía sau những hàng cây trơ trụi lá. Tháng 12, phố mùa đông, trắng xóa những nỗi niềm.

58. Tháng 12, những con đường hun hút gió. Heo may đã chẳng còn vấn vương nữa. Kéo mùa thu đi tự thuở nào, để phố một mình buông lơi, trơ trọi. Có bóng ai đó thấp thoáng ẩn hiện sau những hàng cây khô úa tự bao giờ. Tự hỏi có phải mùa thu giấu em lâu đến thế, để khi đông về rồi anh vẫn chưa nhận ra em?

59. Tháng 12, phố trầm mặc và tĩnh lặng. Giữa những con đường quen thuộc, bắt gặp cái buồn trong từng nét mặt thân quen. Thoáng đâu đó bản nhạc mùa đông êm dịu. Hàng anh đào mùa này cũng trơ hết lá, nép mình vào những hàng thông rậm rạp, lá rũ rượi đổ xuống, gục mặt ôm lấy tấm thân gầy. Ngoài phố, có ai đó âm thầm đi qua, kéo chút lạnh vương vãi ngoài kia vào ủ ấm dưới những vạt áo khoác mỏng, che đi những đợt gió đông mê mải tràn về, đợi một người về ủ ấm đôi tay gầy guộc…

60. Tháng 12, người cứ vội vã lướt qua nhau, như sợ cái lạnh của đông réo vào lòng từng giọt nhớ, sợ cô đơn ngang qua khi vô tình nhìn thấy những đôi bàn tay đang đan siết vào nhau. Có một người đơn độc giữa mùa đông nơi xứ người, chiếc áo khoác dày chẳng thể che nổi cái lạnh của đông để âm thầm chờ đợi ai đó.

61. Tháng 12, những chuyến xe bus vẫn xuyên qua thành phố và nối đuôi nhau vụt chạy, bỏ lại những con đường rêu phong hun hút gió. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, có bóng ai đó đi qua, đi lại, ngóng mong điều gì đó xa xăm. Tháng 12 có người đang đợi em về.

62. Tháng mười hai – đi qua gian hàng đông lạnh, chợt thấy cái lạnh của những ngày cuối năm. Tháng mười hai và những cơn mưa qua. Tháng mười hai – chuẩn bị tâm lí cho năm năm không ăn tết ở quê nhà.

Tháng 12 Và Những Cơn Mưa Qua – Tác Giả: Nguyễn Ngọc Trâm

Anh là cơn mưa đầu đời làm tim tôi khẽ run vì lạnh. Anh là chàng trai tháng mười hai với những cái nhìn lạnh băng đóng tuyết. Anh không giúp mùa đông của tôi được sưởi ấm, nhưng, chính điều đó làm tôi thích anh. Thích dai dẳng, rả rích.

Đông về, kèm theo những cơn mưa rả rích, lạnh thấm vào tim, tâm trạng của một người xa quê. Mưa với những kí ức tràn về, lửng lơ trong màn hoài niệm, tiếng mưa như gợi nhắc một ngày rất đỗi xa xăm. Những ngày này, những mùa mưa năm trước, là những lần đi học ướt như chuột với lũ bạn, cái cảnh đạp xe mặc áo dài mà không mang dép nghe sao thân thuộc quá, một chút ngỗ nghịch của tuổi học trò, một chút để nhớ, một chút đủ để khắc sâu vào nơi nào ấy trong tim, nhưng cũng đủ để mắt ướt nhòe mỗi khi chợt nhớ.

Mưa là những lần ngẩn ngơ nhìn sân trường qua ô cửa sổ quen thuộc, góc sân trường ấy, hàng cây ấy, những giờ học thể dục được nghỉ vì mưa ,yêu lắm. Nhớ dáng thầy trong mưa những ngày đến lớp, thương bóng cô vội vã và những lời giảng trong tiếng mưa rơi. Mưa là tuổi học trò, tuổi đẹp nhất của đời người, trong sáng, hồn nhiên, một chút buồn vu vơ mỗi lúc mưa về, chợt đến, chợt đi.

Và mưa, là những ngày tháng bên gia đình. Trong ngôi nhà nhỏ ấy, mọi người quây quần bên nhau với những bữa cơm tối sớm hơn thường lệ, đơn ngiản vì ba hay nói “ trời mưa đói bụng”, mưa mang về một miền kí ức rất đỗi bình yên.

STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt

Giật mình nhìn lại xung quanh, bốn bức tường với những thứ đồ công nghệ hiện đại, chỉ một mình, chợt thấy lẻ loi và lạc lõng quá, ngoài trời, mưa vẫn rơi. Mùa mưa năm nay đến chậm hơn, nhưng lạnh hơn thì phải. Co ro trong tấm nệm dày cộm mà vẫn thấy buốt, giá mà có một vòng tay mẹ, giá mà có tiếng nói ấm áp của ba, thì mọi thứ sẽ tốt hơn nhiều.

Đã bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn còn khóc nhè mỗi dạo mưa về, vẫn hờn trách mưa chỉ làm người ta thấy nhớ và buồn, vẫn thấy chút xuyến xao mỗi khi chợt cảm nhận cái nắm tay một chiều mưa bay của năm trước, nhưng tất cả, chỉ là một quá khứ đáng để nhớ và giữ lấy mà thôi.

Ngày ấy. Anh bước vào cuộc sống của tôi trong màn mưa mỏng, nhẹ nhàng và xa lạ. Trong tim anh có một tảng băng lớn mà tôi không tài nào chạm được đến. Anh lạnh lùng, vô cảm. Anh không lãng mạn như bao người, anh thực tế và chỉ cắm cúi vào công việc. Tôi là một cô bé cứ bám lấy anh, giống một người em nhỏ, nhưng hình như anh không còn câu nào khác ngoài câu “anh đang làm việc, đừng làm phiền”. Tôi từng nghĩ hay anh cũng giống như những nhân vật trong truyện ngắn Dương Thụy, có niềm đau nào đó quá lớn nên mượn việc để quên, nên không dám thử yêu lần nữa. Nhưng không, tất cả cũng chỉ là sự nhiễm truyện quá mức của tôi mà thôi.

Anh là một dấu hỏi chấm. Anh là cơn mưa đầu đời làm tim tôi khẽ run vì lạnh. Anh là chàng trai tháng mười hai với những cái nhìn lạnh băng đóng tuyết. Anh không ấm áp, anh không nhẹ nhàng. Anh không giúp mùa đông của tôi được sưởi ấm, nhưng, chính điều đó làm tôi thích anh. Thích dai dẳng, rả rích.

Và, ngày tôi ra đi để tìm một cơ hội mới cho mình. Sài Gòn trời mưa nặng hạt. Nhưng là cơn mưa tháng chín mùa thu. Anh đến. Khẽ nắm tay tôi thật chặt. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được anh ở gần tôi, lần đầu tiên tôi biết rằng anh không phải là cỗ máy. Khẽ nói vào tai tôi: “Anh chỉ lạnh vào tháng mười hai với những cơn mưa ngang”.

Tôi gật đầu. Nhưng anh đâu biết rằng, chính mưa mùa đông mới là lúc tôi thích anh, còn bây giờ, thu đến, hạ sang, hay xuân ấm áp, cũng là mưa đấy, nhưng mưa đó không dành cho những khoảng lặng trong tim tôi, nó dành cho những điều cao xa hơn mà tôi đang với tới. Những ước mơ.

Tháng mười hai – đi qua gian hàng đông lạnh, chợt thấy cái lạnh của những ngày cuối năm. Tháng mười hai và những cơn mưa qua. Tháng mười hai, chuẩn bị tâm lí cho năm năm không ăn tết ở quê nhà.

Tháng 12 Và Ngăn Khóa Ký Ức – Tác Giả: Nguyễn Thúy Hạnh

Ta cảm thấy tâm hồn mình như một cái ngăn kéo chứa đựng bao nhiêu thứ linh tinh. Cái ngăn kéo ấy đã được khóa lại bấy lâu nay, khi người cầm chìa khóa đã ném chiếc chìa khóa đi rồi. Một áng mây trôi qua trời, một cơn mưa đi qua chiều, một bóng ai đi qua đời ta như ngọn khói nghi ngút từ ly cafe đen không đường không đá.

Thoắt một cái, tháng 12 thoảng qua như cơn gió. Tháng 12, những ngày sắp chia xa, sao làm ta bâng khuâng đến lạ. Với tất cả mọi người, tháng 12 là tháng cuối cùng của năm mới, nó sẽ qua đi để cho ta đón chào một năm mới tinh khôi với đủ đầy ước nguyện. Có ai ghét tháng 12 không nhỉ? Chắc là không, bởi vì tháng này rất quan trọng với mỗi chúng ta.

Bố nói với ta, tháng 12 là tháng củ mật nên nó rất thiêng liêng với mỗi người.

Anh bảo tháng 12 trở nên quan trọng vì đã được người ta đã trao cho nó cái quyền được phán xét 11 tháng còn lại.

Tháng 12 đi qua cánh đồng, hanh hao chiều chỉ còn chỏng chơ gốc rạ. Ai đó cắt những cuống rạ rồi đốt lên giữa đồng chiều. Những ngọn khói bốc lên sao ta cảm thấy ấm áp lạ lùng. Từ lâu, ta thấy thích cái mùi của khói, cho dù nó làm ta cay xè đôi mắt. Đứng từ xa quan sát làn khói ấy, ta thấy sau cái mở ảo đó, có một điều gì thật gần gũi với ta. Đi xa, nhớ quê hương, ta nhớ một cột khói cao dài xám xịt lan tỏa giữa đồng chiều.

STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt

Trên chuyến xe buýt nọ, cô bé gặp lại người bạn trai cũ. Rồi họ yêu nhau để cùng ôn lại những ngày tháng tuổi học trò không quên của mình. Vì họ ở xa nhau nên tình yêu của họ ngày càng lớn hơn sau mỗi lần gặp gỡ. Đi bên nhau, họ chỉ biết có nhau thôi mà không biết rằng có bao người đang tồn tại xung quanh họ. Hình như giới trẻ bây giờ là thế, yêu chóng vánh vội vàng. Trong mắt họ, chỉ có bạn của mình thôi, không biết xung quanh còn có ai khác cả. Đến một ngày, họ chia tay nhau cũng chóng vánh như khi họ gặp nhau vậy.

Từng ngày, từng ngày trôi qua. Một tháng 12 nữa sẽ lại dần dần đi qua ta như thế. Gấp gáp, bận rộn, ồn ào, vội vã như khi nó được sinh ra. Vào những ngày cuối cùng của năm này, bất giác ta cảm thấy nhớ vô cùng những tháng đã qua, những ngày đã qua. Nhớ lắm những người đã xa. Trong số những người đã xa ấy, có người làm ta khóc, có người làm ta cười, có người làm ta vui, có người làm ta đau. Tất cả những gì đã qua tự nhiên ùa về trong chốc lát. Những vui, những buồn, những da diết bâng khuâng bất giác quay trở lại.

Ta cảm thấy tâm hồn mình như một cái ngăn kéo chứa đựng bao nhiêu thứ linh tinh. Cái ngăn kéo ấy đã được khóa lại bấy lâu nay, khi người cầm chìa khóa đã ném chiếc chìa khóa đi rồi. Một áng mây trôi qua trời, một cơn mưa đi qua chiều, một bóng ai đi qua đời ta như ngọn khói nghi ngút từ ly cafe đen không đường không đá. Thấm thoắt một năm đã qua, 365 ngày vẫn đủ đầy tròn trịa nhắc cho ta nhớ lại những thứ đã xa mà ta không thể xa. “Tít…tít”, một dòng tin nhắn bay đến, tin nhắn từ một số điện thoại lạ: “Người ơi! Ta đã tìm được mật mã để mở chiếc ngăn kéo của người”. Tin nhắn của ai đó làm cho ta bật cười, tiếng cười làm xua tan màn đêm.

Trời chạng vạng sáng, bên ngoài thêm một nụ đào phai hé nở, thêm một sắc mai vàng hé mở cùng ta chia tay tháng 12.

Tháng 12 Ơi, Ấm Áp Cùng Tôi Nhé! – Tác Giả: Nguyen Linh

Tháng 12, tháng cuối năm cho những công việc thúc giục, hối hả, tháng tất bật với những kì thi kéo dài, tháng của tiết trời se lạnh, của những nỗi nhớ không tên, của sự cô đơn lạc lõng… Tôi đút tay vào túi áo khoác lang thang trên phố xung quanh là những cửa hàng bày bán cây thông cùng những bộ trang phục, những món đồ trang trí lung linh đáng yêu cho ngày noel sắp tới, tôi kiếm cho mình một chỗ ngồi yên tĩnh trong Mộc và nhâm nhi hương vị của tách cacao nóng nhìn ra ngoài qua tấm kính dán đầy hình những bông tuyết bay mặc kệ ngoài kia dòng người đang vội vã pha trộn với vô vàng những tạp âm, tôi thả hồn mình trượt dài trong nỗi nhớ…

Tháng 12, tôi thích cảm giác được ở nhà, thích mỗi sáng ngủ nướng trong cái mền ấm áp mẹ mua cho, đôi khi lại thích dậy sớm hít thật sâu cái không khí trong lành mà ở quê mới có, thích được nhìn ba và chị gái lần lượt chạy xe đi làm, thích mỗi sáng cùng mẹ dọn dẹp góc sân nhỏ, thích mỗi tối cả nhà quây quần bên mâm cơm mẹ chuẩn bị…giờ đây khi ở một nơi xa nhà rồi tôi mới thèm những ngày nghỉ lễ để được về với gia đình thân yêu.

Tháng 12, có những kỉ niệm tuổi thơ, những kế hoạch cho cuối năm, những buổi đi chơi của tụi con gái chúng tôi mặc kệ trời đêm sương lạnh, nhớ những bông tuyết trắng tinh mà đám con trai trong lớp hì hục làm cả tối để tặng riêng cho đám con gái chúng tôi trong ngày giáng sinh, nhớ tấm thiệp noel cùng lời chúc” giáng sinh ấm áp nhé!” của ai đó… nhớ, nhớ lắm một thời xa xưa.

Tháng 12, có ngày sinh nhật của Nhân Mã, người từng đặc biệt trong tim Bảo Bình là tôi, người cho tôi những rung động đầu đời, người quan tâm yêu thương tôi theo một cách đặc biệt khiến tôi vui, người như là chiếc khăn len sưởi ấm tôi giữa những ngày đông lạnh, tôi đã từng tin Nhân Mã và Bảo Bình sẽ là một cặp hoàn hào nhưng cuộc sống luôn có những thay đổi và tình cảm con người cũng vậy, sinh nhật năm nay Nhân Mã không còn đặc biệt với tôi nữa mà đặc biệt với một ai khác, sinh nhật mùa đông sẽ lạnh nhưng tôi mong người sẽ luôn ấm áp, hạnh phúc bên cạnh ai đó mà người đã chọn nhé!

Tháng 12, với tôi là sự cô đơn kéo dài, cô bạn cùng phòng vui vẻ với những dự tính đi chơi noel cùng bạn trai, tôi cười nhìn họ hạnh phúc, noel năm nay tôi lại một mình, lại tự mua một cái thiệp đặc biệt để tặng riêng mình, tự thưởng cho mình những món ăn ngon cùng bạn bè trong” hội alone”, có người từng nói” trong những ngày đặc biệt, người nào hạnh phúc thì càng thêm hạnh phúc, người nào cô đơn thì càng thêm cô đơn”, thật sự thì tôi thấy cô đơn trong cái không khí rộn ràng của giáng sinh, thấy cô đơn giữa thành phố nhộn nhịp này, giữa những đôi tình nhân tay trong tay cảm nhận sự ấm áp…

Tháng 12, cho những nỗi buồn sẽ qua, cho những niềm vui sẽ đến trong năm mới, bắt đầu refresh lại cuộc sống của chính mình, tập cho mình mạnh mẽ để vượt qua mọi nổi buồn trong cuộc sống, mở lòng mình với mọi người để nhận lại sự yêu thương, để biết yêu thương vẫn còn đong đầy ở mỗi trái tim, đừng vì những muộn phiền nhỏ nhặt trong lòng mà quên đi niềm vui xung quanh mình…

Tháng 12 Ấy Có Thấy Nắng Về Trong Gió Đông – Tác Giả: Đoàn Hòa

Bầu trời chẳng còn cái u ám như ngày mưa hôm qua nữa, những tia nắng đầu tiên cố len mình qua đám mây xám già nua, nhảy nhót tung tăng xuống chiếu thẳng vào căn phòng, sáng bừng cả góc nhỏ. Trong cái gió lạnh ấy tôi thấy có chút cô đơn đang hờn dỗi. Nhưng rồi bỗng chốc chúng mỉm cười vờn theo mây bay đi. Còn những tia nắng đang đành hanh bắt nạt góc u ám trong lòng tôi.

***

Tháng 12 có những ngày đầy gió.

Vén màn cửa sổ lên, để cho từng cơn gió nhẹ nhàng lùa vào làm lung lay mấy cành hoa cúc họa mi nơi góc bàn. Gió ấy, tưởng nhẹ nhàng đến thế mà vẫn mang vào đây cái hơi lạnh khẽ khàng của mùa đông. Cái lạnh đầu đông không quá giá buốt để tôi thấy tê tái. Nhưng chính cái lạnh se sẽ ấy mới khiến tâm hồn tôi hanh hao trống trải. Một chút lạnh thôi cũng đủ khiến cho nỗi cô đơn như lấp đầy những khoảng trống trong lòng.

Tôi ao ước mùa đông nhanh đến, muốn co mình trong cái áo vừa dài vừa rộng. Chỉ có như thế mới thấy mình bớt đi lẻ loi. Tôi thường tự huyễn hoặc mình rằng rất ấm áp trong cái áo bông xù ấy mà sẽ chẳng cần đến một vòng ôm của ai hết. Hay đôi khi lại nghĩ rằng mình đang hạnh phúc trong cái khoảng trời riêng bé nhỏ mà chẳng cần biết đến những bận rộn ngoài kia. Mặc cho ngoài trời đông đầy gió.

Những cơn gió từng đợt từng đợt ùa vào khiến căn phòng trong phút chốc cũng trở nên lạnh lẽo hơn. Ôm tách cà phê nóng trên tay mà hít hà vị thơm lừng đang có len mình trong cái lạnh, cũng chẳng buồn mà nghĩ đến cô đơn. Chỉ thấy đâu đó phảng phất những hoài niệm của những ngày đông năm trước. Những ngày đông đầy gió ấy đã từng có những yêu thương như chưa hề xa cách vậy.

Tháng 12 có những ngày mưa dầm dề ủ dột.

Tôi đã từng nghĩ tháng 12 sẽ là những ngày âm u, đầy mưa và lạnh lẽo. Những cơn mưa theo bám đến cả trong đêm dài. Tiếng mưa rơi rả rích nhẹ nhàng và buồn bã. Cuộn mình trong chăn để ngăn cái giá rét, nhưng tôi cũng thấy mình đang chạy trốn nỗi cô đơn.

Tôi đôi khi tự cuộn mình trong nỗi buồn vu vơ người ta vẫn hay gặp phải. Bất chợt đó là chiếc chuông gió vẫn kêu leng keng bên cửa sổ mỗi khi gió đông ùa vào.

Leng keng. Leng keng.

STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt

Như nhắc nhở, như nhớ thương những ngày tôi hạnh phúc. Anh chưa từng nói sẽ cùng tôi đi suốt cuộc đời, nhưng anh từng nói sẽ đi cùng tôi những ngày hạnh phúc. Vậy nên vẫn chỉ là một mình tôi chông chênh trong những nỗi nhớ. Người ta từng bảo rằng, rồi sẽ có một người quên đi tất cả, và có một người chấp nhận ôm lấy mọi buồn vui. Vậy nên tôi chọn tôi là người tự vấn, vì tôi chẳng thể chối bỏ mà cho chúng vào ngăn kéo ký ức đâu anh. Tôi cũng mong anh hạnh phúc như những ngày đông đầy nắng ấm.

Tôi đôi khi hay tự mình u hoài bởi những suy nghĩ vô hình kéo mình về quá khứ. Nhớ đó. Thương đó. Nhưng chẳng thể buông bỏ đi hiện tại, bởi vì tôi chẳng muốn mình cứ u hoài trong quá khứ ấy đâu anh.

Mùa đông, tôi ôm lấy đôi tay mình, ủ ấm chúng trong chiếc áo khoác dài cũ kỹ. Mọi thứ trong tôi cũ kỹ như tình yêu ấy vậy. Hai từ quá khứ nhuốm lên nó thứ màu u ám của mùa đông, của những phôi phai nhợt nhạt.

Tôi đôi khi hay tự trói mình trong nỗi buồn hằng đêm chẳng thể nào hiểu nỗi. Buồn chỉ vì buồn thế thôi. Đâu ai hiểu được những nỗi buồn vu vơ khó định nghĩa ấy. Cười đó. Rồi lại buồn đó.

Hình như em chẳng còn được là mình như ngày xưa nữa. Nụ cười cũng chẳng còn rực rỡ như ngày xưa. Chỉ còn đó là nụ cười trong lặng lẽ. Cười để thấy mình còn có cuộc đời đáng sống. Vì những nỗi buồn kia cũng chỉ là trong phút chốc mà thôi. Màn đêm kia chẳng thể nào kéo tôi theo những tối tăm, bởi vì những ngọn đèn chẳng bao giờ tắt đủ để tôi tìm thấy mình sau những ngày lạc lối.

Những cơn mưa dầm dề ấy kéo theo tôi với những xúc cảm trầm lặng trong phút chốc. Bởi chẳng ai có thể sống mãi với cô đơn. Đêm dài rồi cũng sẽ có ngày mai. Mưa rồi, ngày mai trời hửng nắng.

Và tháng 12 có những tia nắng hiếm hoi len trong từng ngọn gió.

Sáng mùa đông đón tôi bởi những cơn gió vẫn còn rít qua ngoài cửa sổ. Cái lạnh vẫn cố len lỏi vào căn phòng khiến tôi trở lạnh rùng mình. Một chút lạnh ngấm vào da khiến tôi nhanh chóng thích nghi với kiểu gió đông vờn ngoài cửa. Mở tung cửa sổ, gió ùa vào nhanh chóng lấp đầy cả căn phòng. Chiếc chuông gió vẫn kêu leng keng bên cửa sổ. Tách cà phê nóng vừa kịp bốc hơi nghi ngút, cố gắng xen lấy một chút không gian để sưởi ấm căn phòng.

Bầu trời chẳng còn cái u ám như ngày mưa hôm qua nữa, những tia nắng đầu tiên cố len mình qua đám mây xám già nua, nhảy nhót tung tăng xuống chiếu thẳng vào căn phòng, sáng bừng cả góc nhỏ.

Trong cái gió lạnh ấy tôi thấy có chút cô đơn đang hờn dỗi. Nhưng rồi bỗng chốc chúng mỉm cười vờn theo mây bay đi. Còn những tia nắng đang đành hanh bắt nạt góc u ám trong lòng tôi.

Thoáng giật mình, tôi thấy căn phòng đông ngập nắng.

Tháng 12 ấy, tôi thấy nắng về trong gió đông!

Tháng 12 – Đánh Thức Yêu Thương – Tác Giả: Mun Granny

Cuộc đời sinh ra đâu phải chỉ để yêu thương một người, và ôm khư khư nỗi đau khi người ấy ra đi. Thôi thì cứ tin rằng: Em sẽ sớm tìm thấy một nửa thực sự. Khép lại tháng 11 – Cười thật tươi nào. Xúng xính váy xinh ra phố đón chào tháng 12 bằng sự tin yêu và mong chờ – đánh thức yêu thương nơi trái tim đỏ đầy và chờ tình yêu gõ cửa.

***

Những ngày cuối tháng 11 – bận rộn với deadline, với công việc cần phải hoàn thành mà chẳng thể trì hoãn nữa. Hơn 7h tối, bước chân ra khỏi cửa phòng, dụi dụi mắt ngó nghiêng, mọi người đã về hết tự bao giờ, chỉ còn một mình em. Tự nhiên cảm giác cô đơn và trống trải ùa đến. Những ngày qua, một mình em chống chọi với cảm giác hoang hoải, một mình ôm nỗi đau mà bỏ rơi niềm vui. Em – 27 tuổi vẫn thất tình. Trong khi – lũ bạn cấp 3 hay đại học đã con cái đề huề, người yêu quấn quýt…

Ngày hôm qua thôi, người vẫn còn là người yêu của em, vẫn còn là chàng trai mà em yêu thương nhất thì hôm nay người đã trở thành người cũ – trở thành người yêu của kẻ khác. Nhanh đến mức em có cảm giác bị phản bội, cảm giác rơi vào cuộc tình ba người và chính em là kẻ thứ ba. Em ghét bị phản bội, em ghét trở thành kẻ thứ ba mà giờ đây chính em là nhân vật phản diện ấy. Em có đáng bị như vậy không? Nếu anh biết cảm giác ấy tệ như thế nào thì có lẽ anh chẳng làm vậy với em. Yêu rồi chia tay, khi lòng hết yêu thì sẽ dành tình cảm cho một người khác, chứ không phải chia trái tim ra nhiều ngăn nhỏ để san sẻ tình yêu.

STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt

Em vùi đầu vào công việc, vào những bận rộn để ngăn sự rảnh rỗi hay suy nghĩ tiêu cực xuất hiện. Em tự thấy mình đã làm rất tốt, đã buông bỏ được thứ không thuộc về mình, buông tay với thứ gọi là “đi mượn”. Thế nhưng…vượt qua nỗi đau thất tình chẳng dễ dàng chút nào. Em đã quá quen với cảm giác có anh bên cạnh, chung lối đi khi rong ruổi dưới những hàng cây, góc phố của thành phố nhỏ bé này. Em tôn trọng quá khứ, tôn trọng tình yêu một thời của anh nhưng cũng chính sự chủ quan đó kéo anh và người ta xích lại gần nhau hơn. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc – em tự-làm-đau-chính-mình.

Anh từng nói: “Người đàn ông nào làm cho người yêu mình khóc thì người ấy không xứng đáng được hạnh phúc”. Em đã khóc nhưng anh đâu còn là người yêu của em nữa. 27 tuổi – vẫn dại khờ và tin vào tình yêu – cho đi yêu thương sẽ nhận lại được thương yêu.

Anh vui bên tình mới, có khi nào thấy day dứt vì cô gái nhỏ bé này không? Chắc là không! Em cũng chẳng bận tâm việc anh đang nghĩ gì và nghĩ như thế nào nữa. Vì điều ấy không còn quan trọng trong hành trình đi tìm hạnh phúc thực sự của em.

27 tuổi – là một cô gái trưởng thành – đâu còn là con nít nữa mà khóc nhè cơ chứ. Đã có lúc em thấy mình thật hâm. Chia tay rồi còn làm phiền, còn càm ràm và trách móc anh không quan tâm. Buồn cười lắm phải không?

Trái tim em đang dần lành lặn, chẳng thổn thức khi nghĩ hay nhắc tới anh nữa rồi. Mỗi đêm về là giấc ngủ ngon không mộng mị.

Cảm ơn anh đã cho em những xúc cảm khi yêu và đớn đau khi chia tay là như thế nào. Phải nói rằng cũng khá thú vị đấy chứ. Em đã rèn cho mình thói quen độc lập – tự chủ – bản lĩnh – sẵn sàng buông tay với thứ không thuộc về mình. “Phụ nữ cần phải học cách chăm sóc và yêu quý chính mình”.

Lúc này đây, em đang rất cô đơn, hụt hẫng và đơn độc, lạc lõng hơn cả những ngày anh chưa đến nhưng mặt trời vẫn thức dậy cùng em mỗi sáng, nắng vẫng vàng, trời vẫn xanh, đôi khi mây mù ảm đạm nhưng bầu trời sớm trở lại quang đãng… Cuộc đời sinh ra đâu phải chỉ để yêu thương một người, và ôm khư khư nỗi đau khi người ấy ra đi. Thôi thì cứ tin rằng: Khổ trước sướng sau – Em sẽ sớm tìm thấy một nửa thực sự.

Khép lại tháng 11 – Cười thật tươi nào… Xúng xính váy xinh ra phố đón chào tháng 12 bằng sự tin yêu và mong chờ – đánh thức yêu thương nơi trái tim đỏ đầy và chờ tình yêu gõ cửa.

Viết Cho Anh Chàng Trai Tháng 12 – Tác Giả: Thùy Chi

Mùa đông là mùa của mưa phùn gió bấc, là cái rét của gió mùa tê tái, là mùa của cô đơn, của nỗi nhớ. Em tập cách sống một mình, ăn một mình, đi chơi một mình, café một mình… rồi mọi thứ sẽ trôi qua nhanh mà phải không anh? Nhưng mà em cũng thèm cảm giác được yêu thương, cảm giác được nép mình trong vòng tay vững chãi của anh.

***

Dành tặng Béo….

Tháng 12 đến cùng cơn mưa.

Tháng 12, có ngày mà người em yêu thương sinh ra. Nó làm cho mùa đông của em dường như cũng ấm áp, ngọt ngào hơn. Mùa đông là mùa của mưa phùn gió bấc, là cái rét của gió mùa tê tái, là mùa của cô đơn, của nỗi nhớ. Cái mùa lạnh lẽo nên người ta cần hơi ấm. Đôi khi cũng chỉ là đánh lừa cảm giác nhưng một cái nắm tay nhẹ cũng đủ để sưởi ấm cả trái tim nhau.

Tháng 12, tháng cuối cùng của năm. Con người ta bận rộn với tất cả mọi thứ. Bận rộn sắp xếp lại những gì còn sót lại của một năm dài qua đi. Những ngày đông lạnh, thời gian trôi chậm, con người dường như cũng hòa vào nhịp ngày đó để xem lại mình có những gì trong năm qua. Những cái được và mất, những niềm vui và nỗi buồn, những niềm tin và hi vọng. Rồi người ta lại tiếp tục đề ra những kế hoạch mới cho mình vào năm sau..

Cùng với cơn mưa chào tháng 12, em cũng dọn dẹp lại tim mình. Để xem em còn lại được gì. Năm năm là một quãng thời gian dài cho một tình cảm. Nó cũng dài như cơn mưa đông, rơi mãi không thôi. Em ngồi một mình với tách trà mật ong. Tất cả quay trở lại như một cuốn phim quay chậm, những khoảnh khắc đầu tiên của em. Những ngày đầu em biết yêu. Nó khác với tình cảm của bố mẹ, tình cảm anh em, hay tình cảm bạn bè. Bởi lúc đó em mới 18, ở cái tuổi mà ăn chưa no, lo chưa tới thì tất cả những điều đó thật mới mẻ, thật vui sướng, thật hạnh phúc. Nhưng bên cạnh đó thì do mình còn non trẻ nên sự cảm nhận về tình cảm nó không trọn vẹn và chưa sâu sắc.

Anh! Chàng trai đầu tiên em nắm tay, chàng trai đầu tiên em ôm, chàng trai đầu tiên em hôn, cũng là chàng trai đầu tiên em trao lời yêu… Đến giờ phút này nhớ lại những điều đó em vẫn thấy thẹn thùng và tim đập lỗi nhịp như ngày em 18. Em thấy tim mình đập mạnh khi anh hôn em lần đầu, một nụ hôn mà chắc đến sau này em cũng sẽ không bao giờ quên. Nó chỉ đơn giản là cái chạm môi nhẹ, nhưng lại chạm sâu vào trái tim.

STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt

Với em, những cái đầu tiên đó để lại quá nhiều xúc cảm, nên nó cứ ở mãi, ở mãi trong tim. Em xem nó là một thứ tài sản bắt buộc mình phải giữ mà không được cho đi, cũng không được đem bán. Cô gái năm 18 tuổi khác với cô gái của em bây giờ, quá nhiều âu lo và suy nghĩ. Thời gian trôi, chúng mình lớn lên rồi mọi thứ cũng thay đổi, thứ em còn giữ lại là tình cảm của mình. Em thấy mình may mắn vì em có thể cô đơn giữa vạn người nhưng em có nơi để tìm về mỗi khi mỏi mệt trên bước đường đời. Em tìm đến những kí ức của chúng mình khi cô đơn tìm em. Vì em biết mình không cô độc. Em vẫn còn những kí ức có nghĩa là em vẫn còn anh, ở ngay đây, nơi ngực trái…

Đến bây giờ em vẫn cố chấp không muốn hỏi lại tình cảm của anh. Nhưng em cũng không muốn nghĩ bên anh có những người con gái khác. Điều đó cũng chẳng quan trọng lắm. Vì chúng ta vẫn nói chuyện, vẫn chia sẻ, vẫn cười, vẫn yêu quý nhau… chúng ta vẫn chung sống dưới một bầu trời, thở chung một bầu không khí và em biết anh vẫn hạnh phúc, cả em cũng hạnh phúc, theo cách của riêng em.

Em có nói về điểm yếu của em là buồn chuyện gì sẽ buồn rất lâu. Nhưng em biết cách để thỏa hiệp với nỗi buồn của mình. Rồi cố chấp cũng là một điểm yếu nữa, giống như em chỉ thích uống trà mật ong. Nên tình cảm dành cho ai rồi, chỉ muốn nó mãi như vậy thôi…

Những chàng trai tháng 12 là những chàng trai hào hoa, tinh tế, sống tình cảm và thiên về gia đình. Em cũng thấy những điểm tuyệt vời đó ở chàng trai của em. Lần gặp nhau gần đây nhất, em đã muốn nói với anh thật nhiều thứ. Về những thứ em nghĩ hàng ngày, những nỗi buồn của em, nỗi cô đơn của em hay chỉ là những chuyện vụn vặt của con gái. Để rồi về nhà thứ em mang về nhiều nhất là nỗi nhớ. Rồi làm gì, đi đâu hình ảnh của anh cứ ngập tràn ở đó.

Em tập cách sống một mình, ăn một mình, đi chơi một mình, café một mình… rồi mọi thứ sẽ trôi qua nhanh mà phải không anh? Nhưng mà em cũng thèm cảm giác được yêu thương, cảm giác được nép mình trong vòng tay vững chãi của anh.

Đêm nay, một mình em, em nhớ đêm mình nằm bên nhau, nhớ hơi ấm của anh, nhớ vòng tay anh, nhớ anh đến vô cùng. Có lẽ trong cuộc đời chúng ta chỉ có một lần để trải qua những cảm xúc như thế. Để rồi cả cuộc đời em sẽ lại nhớ nhung về những điều đã qua. Chàng trai của em, hãy sống thật tốt, thật hạnh phúc nhé. Cho tất cả những gì đã qua và sẽ qua. Vẫn mãi yêu anh như lần đầu…

Chúc mừng sinh nhật, chàng trai tháng 12 của em.

Các bạn vừa xem những câu status chào đón tháng 12, tháng của sự kết thúc và cũng là thời điểm bắt đầu. Tháng 12 vừa về, tìm một chút lặng để thoáng qua bao cảm xúc mông lung, bộn bề thế thôi. Hi vọng, qua những dòng status được sưu tầm ở trên, sẽ giúp bạn có một tháng 12 thật xúc cảm. Hàng ngày, vẫn có những status về tình yêu, cuộc sống được đăng tại danh mục status trên ChieuTa.Com, hãy thường xuyên ghé thăm và đọc những bài viết mới nhất nhé.

Bạn Đang Xem STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Rét Mướt – Cùng Xem Lại STT Tạm Biệt Tháng 11 & Chùm Thơ Tạm Biệt Tháng 11!

Các Bạn Đang Xem Bài Viết STT Tháng 12, Status Xin Chào & Viết Về Tháng 12 Mùa Đông Tại Danh Mục Status Hay Về Tình Yêu của Blog ChieuTa.Com. Truy Cập Blog Thường Xuyên Để Xem Nhiều Bài Viết Mới Hàng Ngày Nhé!

Chia Sẻ Bạn Bè Cùng Đọc:

READ  STT Chửi Bạn Đểu, 45+ Status Chửi Đứa Bạn Đểu Chơi Xấu Sau Lưng | Anybook.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud

[block id=”siderbar”]