[Review – Trích dẫn] Bộ Bộ Kinh Tâm – Đồng Hoa | Anybook.vn

0 Comments

[*]
[**]Thực lòng mà nói, khi tôi viết những dòng này, tôi có tâm tư. Tâm tư vì, có lẽ tôi chưa thực hiểu hoàn toàn câu chuyện, mà cũng vì, cảm giác đầu tiên luôn diệu kì và trong sáng, nên ít nhất biết cách mà lưu giữ lại.

[**]Tôi chưa bao giờ sợ những câu chuyện kết thúc không viên mãn, không trọn vẹn. Bởi lẽ, sống trên đời thì đến tám chín phần không được như ý mình, vậy có gì mà oán trách đây? Dù không thực hạnh phúc, nhưng ít nhất đã cố gắng, đã đấu tranh, chứ không chỉ buông tay cho số phận định đoạt. “Bộ Bộ Kinh Tâm” của Đồng Hoa đã từng bước từng bước chậm rãi làm rung động trái tim, làm kinh ngạc lí trí, cũng vì sự thật nghiệt ngã không thể chối từ ấy mà thôi.

[**]“Một là đừng gặp gỡ, để khỏi quyến luyến nhau

[**]Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều”

[**]Trương Hiểu, vốn chỉ là một cô nhân viên văn phòng bình thường, sẽ sớm lấy chồng, có con, sống một cuộc sống an nhàn đến cuối đời. Tôi vẫn không biết, việc Trương Hiểu gặp sự cố mà xuyên không về thời cổ đại, là phúc hay là họa? Là hạnh phúc hay bi kịch cuộc đời? Quay trở về một nơi mình không hề biết, mình không hề quen, sống với những mưu mô toan tính triều đình, cùng thứ tình yêu trong phấp phỏm đợi chờ, có lẽ, chẳng sung sướng gì. Nhưng cũng vì thế mới cảm nhận được tấm chân tình ấm áp chảy len lỏi qua từng khe cửa của Tử Cấm Thành lạnh lẽo, tàn độc.

[**]Tôi không đặc biệt ấn tượng Tứ ca hay Bát ca. Tôi chỉ thích Nhược Hi. Vì thích Nhược Hi, vì cố gắng đặt mình vào vị trí của nàng mà cảm nhận câu chuyện, nên tôi hiểu, những việc làm của nàng là hợp tình hợp lý. Sống ở đâu cũng vậy thôi, tình yêu không phải tất cả, không phải thứ duy nhất để bấu víu, để đấu tranh. Làm việc gì cũng nên chừa cho mình đường lui, đâu chỉ như một con thiêu thân lao vào lửa không biết đường về.

[**]Tuy thế, có đôi lúc, tôi tự hỏi, nếu Nhược Hi cố gắng thêm một chút nữa, quyết liệt đến cùng, chỉ tin tưởng vào tình yêu, liệu sẽ hạnh phúc hơn không? Nhưng rồi từ từ nhận ra, Nhược Hi mà tôi thích, vốn mâu thuẫn, vừa ích kỉ, lại vô cùng bao dung. Vốn không muốn bản thân chịu quá nhiều đau khổ, vừa không muốn những người nàng yêu thương phải sống trong đau thương. Vậy nên, sao có thể vừa lòng tất cả đây?

[**]Cuộc sống chốn thâm cung ấy, ngoài lễ nghi phép tắc, ngoài âm mưu toan tính, liệu còn tồn tại điều gì nữa? Tình yêu à? Hay tình cảm chị em gắn bó? Tình cảm bạn bè thân thiết? Suy cho cùng, một khi tình cảm xuất phát từ trái tim đụng phải quá nhiều những cản trở, quá nhiều đớn đau, thì cũng chẳng thể trong sáng, cũng kém phần đẹp tươi.

[**]Nghĩ lại mà bật cười, chàng trai Thập tam phong lưu tiêu sái văn võ song toàn năm nào, vì một câu nói, vì một lần mười năm giam cầm, khi trở về cũng chỉ còn lại đôi mắt vương sầu, mái tóc muối tiêu và bước chân xiêu vẹo. Hay ngay cả lão Thập vốn ngốc nghếch không quan tâm sự đời, trước đắng cay đày đọa, cũng dần biết thương tâm, cũng dần biết oán hận. Bát ca từng tìm mọi thủ đoạn, mọi cách thức để giành ngôi báu, đến cuối cùng chỉ biết cười khổ mà buông tay. Vốn không còn đường lui nữa rồi. Một khi đã bước vào Tử Cấm Thành, sẽ chẳng điều gì còn được như xưa. Một khi đã chấp nhận đánh cược, thì kết quả đến cũng chỉ còn nước gật đầu chịu thua.

[**]Đời lắm nẻo buồn vui tan hợp, đã từng yêu thương, đã từng gắn bó, nhưng có mấy ai dám chắc, không có giây phút chia ly?

[**]Nhược Hi có yêu Bát ca không? Tôi khẳng định là có. Nếu không yêu, nàng nhất quyết sẽ không chấp nhận thay đổi lịch sử. Một người an phận như Nhược Hi, sao dám làm chuyện kinh khủng đến vậy? Nhưng, vì yêu, nên mới cố gắng thử đấu tranh một lần, cố gắng giữ chàng trai ấy bên mình để cả hai cùng hạnh phúc. Chỉ là, Bát ca tham vọng không đủ sức từ bỏ giang sơn để có mỹ nhân. Và Nhược Hi cũng chẳng đủ can đảm để tiếp tục ở bên Bát hiền vương thêm một lần nữa.

[**]Yêu. Chỉ một chữ mà cũng có khả năng giày vò con người đến thế. Muốn nói quên đâu dễ, muốn tiếp tục lại càng không thể. Vẫn là không nên gặp gỡ, không nên quen biết.

[**]Ấy vậy mà, không quyến luyến, không tương tư, liệu có tốt đẹp hơn không? Tình yêu vốn đau đớn là thế, nhưng trong đắng có ngọt. Như uống một ngụm trà, cắn một miếng chocolate, lúc đầu thì đắng, sau dần thấy ngọt ngào lan tỏa, tạo cảm giác ấm áp, hạnh phúc vô cùng. Lạc đến nơi nước can, ngồi trông lúc mây lên, nói rằng tôi không ấn tượng đặc biệt với ai trong hai nam nhân vật chính, không có nghĩa là tôi không biết mình thích ai hơn. Như Nhược Hi, tôi thích Tứ ca, thích Tứ vương gia, thích Ung Chính, vì Nhược Hi yêu chàng vô cùng.

[**]Tình yêu của hai người gần như được sinh ra trong đợi chờ. Nhưng vì chờ đợi như thế, cũng giống với ruột đong sầu, thì rượu càng dễ ngấm. Tình yêu ấy chân thực hơn, và cũng khó khăn hơn rất nhiều. Không chỉ đơn thuần muốn nói yêu là yêu, muốn cố gắng là cố gắng. Nhược Hi không toàn tâm yêu, cũng vì lẽ ấy. Một khi cô biết trước lịch sử, một khi cô nhìn thấy những đau khổ mà Ung Chính tạo nên cho người khác, cô đã tự xây một bức rào cản giữa trái tim cô và Dận Chân. Tình yêu của Nhược Hi mỗi bước đi đều thêm phần sợ hãi, run rẩy trong lòng. Cảm giác nửa muốn tiếp tục, nửa muốn chạy trốn.

[**]Tôi biết, với nhiều người, Nhược Hi thật hèn nhát. Bởi lẽ tại sao không dốc lòng một lần? Yêu bằng tất cả những gì nàng có, liệu khó khăn đến vậy sao? Tại sao phải vừa làm đau mình, vừa làm đau người như thế? Nhưng chốn thâm cung này, Nhược Hi không hề mong muốn ở lại. Nàng không cam tâm tình nguyện ở nơi đây, cũng không cam tâm tình nguyện nhìn người khác đau đớn vì mình. Với cung đình này, bây giờ ngoài sợ hãi tôi cũng chỉ còn sợ hãi, nó liên tục nhai nuốt người ta, y như quái vật!

[**]Không thể quay trở về như lúc hai người cùng chèo thuyền thưởng ngoạn cảnh sắc, hay nụ hôn lạnh lẽo mà cuồng nhiệt Tứ ca áp lên môi Nhược Hi tại thảo nguyên xa xôi, cũng không còn ở Cán Y cục, cách nhau lớp lớp tường dày, lòng vẫn ăm ắp những thương yêu xót xa nhung nhớ. Dù chàng vẫn là Dận Chân của nàng, nhưng chàng đồng thời còn là vua của một nước, là Ung Chính dốc lòng dốc tâm vì giang sơn. Không hoàn toàn là chàng trai xoay lưng đỡ tên cho nàng, ôm nàng dưới mưa với bao thương xót. Tình cảm vẫn còn đây, nhưng bên cạnh đấy là biết bao kinh sợ, biết bao khiếp hãi.

[**]Lúc này, nhìn sự bất lực của Nhược Hi và Ung Chính, tôi bỗng nhớ đến Masumi và Maya trong bộ truyện tranh Mặt nạ thủy tinh. Cũng từng êm đêm chèo thuyền mà ngắm từng cánh hoa bay trong gió, cũng từng lặng thầm quan tâm nhau, từng vì mình vì người mà cố gắng, để rồi cũng dần xa nhau. Nhưng ai bảo tình yêu ấy không thật? Ai bảo tình yêu ấy không đẹp đẽ, không đáng trân trọng?

[**]Ừ, có lẽ, có những người chỉ thuộc về nhau, khi họ không là của nhau.

[**]Nhược Hi, lúc có thể toàn tâm toàn ý yêu Dận Chân nhất, lại là khi hai người đã nghìn trùng xa cách. Lúc ấy, nàng mới đủ bình tâm để hướng về chàng, với đôi mắt chỉ đong đầy yêu thương. Nhớ nhau, ngóng nhau, mà không được ở bên nhau, đa tình khổ hơn vô tình biết bao nhiêu, ruột sầu nát tan từng đoạn, viết thư hồi tưởng lúc bên ai, lệ rơi nhòa chữ trên giấy lụa, hành lang quanh co sâu thẳm, chờ mong lúc gặp lại Người.

READ  [Review – Trích dẫn] Mình Sinh Ra Đâu Phải Để Buồn – Hamlet Trương, Iris Cao | Anybook.vn

[**]Với câu chuyện này, tôi có nhiều tiếc nuối. Không chỉ vì Nhược Hi không thể nhìn Ung Chính lần cuối, không chỉ vì mối tình dang dở của Lục Vu và Thập tam, càng không chỉ vì bóng dáng cô đơn tịch mịch của Bát ca khi tiễn nàng đi xa, mà còn vì Thập tứ.

[**]Nếu nói nhân vật nam tôi ấn tượng nhất, tôi sẽ trả lời Thập tam. Nếu nói nhân vật nam tôi cảm phục nhất, tôi sẽ trả lời Dận Chân. Nhưng nếu nói nhân vật nam tôi yêu thích nhất, không ai khác ngoài Thập tứ a ca. Đến cuối cùng, chàng có yêu Nhược Hi không? Làm sao ai biết? Thôi thì, hãy cứ nhắm mắt làm ngơ mọi cử chỉ quan tâm, mọi lời nói ngụ ý của chàng, để bớt cho chàng một điều đau đớn.

[**]Thập tứ, theo tôi, là người sống hết mình nhất. Chàng dám đấu tranh, dám uất hận, và dám yêu. Tuy thế, kết cục với chàng, lại chỉ nhuốm màu tang tóc. Khi chàng được thả tự do, được dắt ngựa đi dạo sau cả mười năm giam hãm, chàng cảm thấy gì? Thập tứ của tôi nhìn đâu đâu cũng chỉ còn lại hình bóng của những người đã khuất, của những anh em, của cô gái Nhược Hi ngày ấy. Còn chàng thì sao? Chàng một mình nhìn thấy cái chết của từng ấy con người, nhìn thấy khốn khổ của từng ấy người chàng yêu thương. Chỉ để từng nơi từng chốn một, từ từ hồi tưởng.

[**]Thập tứ kia, sao chẳng về, cứ mãi lang thang ?

[**]Cuối cùng, tôi cũng chỉ có thể cay đắng mà nói rằng, năm năm tháng tháng hoa vẻ cũ, tháng tháng năm năm người khác xưa.

[**]Vì sao trời xanh cứ ghẹo người?

– KEMCHAN

[*]
[**][Bộ bộ kinh tâm] Bất kì ai cũng đều cô đơn

[**]Kì thật, tôi hầu như không bao giờ đọc truyện SE, bởi lẽ, một ngày rất mệt mỏi, cuộc sống rất vồn vã, đến với ngôn tình phần vì sở thích phần vì muốn giải tỏa cảm xúc của một ngày.

[**]“Bộ bộ kinh tâm”, trước hết , tôi muốn nói là một thiên tình sử vô cùng bi thương, đau khổ, nếu bạn không muốn ngày mai tỉnh dậy với đôi mắt sưng húp thì có lẽ không nên đọc, nhưng tôi cũng nói luôn, thật tiếc cho bạn. Bản thân tôi rất thích Tứ a ca và Nhược Hy nhưng không chỉ có họ , tôi thấy toàn bộ nhân vật trong truyện đều rất đặc sắc và điểm chung nhất tôi đều thấy ở họ, đó là ai cũng đều cô đơn…

[**]Đọc truyện này tôi bị ám ảnh. Ám ảnh bởi hình ảnh cô đơn của Dận Chân đứng cô đơn trên đỉnh Cánh Sơn , ngắm nhìn Tử Cấm Thành dưới chân mình,mà tận sâu trong đôi mắt chỉ còn hư không quạnh quẽ

[**]“Yêu cùng hận đều đã rời đi, chỉ còn lại mình hắn”

[**]Nỗi cô đơn trước hết tôi muốn nói đến là của Tứ A ca – Dận Chân hay sau này chính là Hoàng đế đại Thanh – Ung Chính. Tứ a ca ngoài lạnh trong nóng, luôn giữ vẻ ngoài lạnh lùng bình thản, nhưng ẩn chứa đằng sau là một trái tim đầy nhiệt thành. Hắn rất cô đơn. Cô đơn bởi không nhận được tình yêu của mẹ mà đến ngay lúc bà chết cũng không coi hắn là con, tuyệt đối không chịu nhận sắc phong Hoàng thái hậu. Cô đơn bởi có trong tay cả một giang sơn Đại Thanh mà khi đứng trên đỉnh cao ấy, hắn không gặp được người con gái hắn yêu lần cuối trước khi nàng ra đi. Nhưng tôi nghĩ đây tất là cái giá phải trả khi hắn giành được quyền lực tối cao của mình. Tôi nghĩ tình yêu của Dận Chân đối với Nhược Hy hẳn là đến sau Bát a ca nhưng nồng đậm không hề thua kém. Chàng trai ấy đứng trong mưa,” sắc trời mù mịt, chiếc dù đen như mực, một thân trường bào xám.. sắc mặt tái nhợt đến đau lòng” nhìn người con gái hắn yêu quỳ mà hận không thể làm gì. Chàng trai ấy chịu ẩn nhẫn mình mười năm, dụng tâm sắp đặt, tranh giành ngôi báu bởi vì chỉ vậy mới bảo vệ được những người hắn yêu. Chàng trai thích hoa mộc lan trong sương, yêu màu xanh da trời sau cơn mưa, yêu chó ghét mèo, mưa phùn sẽ vui vẻ, khó chịu khi nắng gắt cuối cùng cũng gặm nhấm một nỗi cô đơn….

[**]“Không gặp thì sẽ không yêu. Chi bằng không biết, chẳng cần tương tư.”

[**]Nhược Hy là một cô gái, theo tôi cũng rất cô đơn. Trước khi đọc Bộ bộ kinh tâm tôi đã đọc rất nhiều review. Các bạn cho rằng Nhược Hy là một cô gái ích kỷ và đớn hèn trong tình yêu, không dám nắm bắt vận mệnh của mình. Theo tôi, thì không phải như vậy. Tôi muốn hỏi một câu đó là : ích kỉ hay tỉnh táo? Hãy thử đặt mình và nhân vật, khi đọc truyện tôi thường làm vậy bởi như thế tôi mới hiểu được cảm xúc và quyết định của nhân vật ấy. Bạn là một cô gái xuyên không, về một thời quá khứ không người thân, gia đình bạn bè, một xã hội mà chỉ sai một ly đi một dặm, một câu nói cũng có thể mất đi mạng sống – một cuộc sống dối trá, lừa bịp, tanh tưởi, thì liệu rằng có nên cẩn trọng hay không? Nhược Hy biết Bát a ca sẽ thua, nàng biết Tứ a ca sẽ giành được ngôi báu, lẽ nào lúc ấy nàng không nên giành một con đường sống cho mình. Thêm nữa, là một cô gái hiện đại, lẽ nào ngay lập tức có thể chịu được kiếp năm thê bảy thiếp, chịu được kiếp chung chồng? Cô đã nghĩ : “Chỉ vì một người đàn ông mà bắt nàng phải sống cùng một mái nhà với một người đàn bà khác, rồi đấu đá với cô ta suốt đời? Phải bao nhiều tình yêu mới đủ để nàng chịu đựng cái giá đó?” . Nhưng rồi cảm động vì một chàng trai ” điềm đạm nói cười, dưới một màn lá thu bay tơi tả, chàng nghiệt ngã buộc nàng vâng lời; giữa trời đất một màn trắng xóa, chàng êm ả cùng nàng dạo chơi,.. nụ cười của chàng ấm áp như nắng xuân, rồi thứ giấy viết tỏa hương bách hợp” ,vì một trang trai thở nhẹ bên tai nàng lặp đi lặp lại : ” Trong lòng em có ta.. trong lòng em có ta..” mà nàng một lần đã thử cố gắng vì tình yêu này. Nàng đã cố gắng. Nhưng rồi vì ” nàng có quá nhiều sợ hãi, quá nhiều tính toán. Còn chàng, có quá nhiều tham vọng, quá nhiều đàn bà”, Bát a ca không thể từ bỏ việc tranh giành ngôi báu mà tình cảm của Nhược Hy với chàng đành chấm dứt tại đó.

[**]Tình cảm của Nhược Hy với Bát a ca sâu lắng, nhẹ nhàng thì với Tứ a ca còn mãnh liệt, sục sôi, khảm vào tâm can. Cho đến những tháng ngày của cuộc đời mình, khi ở trong phủ Thập tứ gia, nàng tựa như đã bị trần thế bỏ quên , mỗi ngày chỉ luyện theo nét chữ của Dận Chân để vơi bớt nhớ thương, “ích kỷ quên đi hết thảy những người khác, chỉ để lại tất cả con liên quan đến ta và hắn. Lần đầu tiên không có bất cứ ai có thể quấy rầy hắn và ta, lần đầu tiên ta không có bất cứ băn khoăn nào mà yêu hắn” . Tình yêu của cung cấm với hàng ngàn , hàng vạn thứ luật lệ, nhưng cũng vì thế lại lớn lao như vậy đấy. Nhược Hy với Tứ a ca hạnh phúc quá ngắn ngủi mà đau khổ thì quá dài lâu. Ngọc Đàn chết về lý là không thể trách Tứ a ca nhưng về tình đã khiến Nhược Hy sợ chàng. Đứa con của hai người còn nằm trong bụng mẹ, vì lời nói của Đích bát phúc tấn mà mất đi, khiến tứ a ca bắt bát ca bỏ vợ, cũng đẩy Nhược Hy xa chàng hơn. Cho đến ngày mà nàng không chịu được chiếc lồng giam vàng son, mà phải xuất cung lấy chồng, thì đến phút giây cuối hai người cũng không thể gặp nhau. Điều mà tôi thương Nhược Hy nhất , có lẽ là nàng cũng chưa từng danh chính ngôn thuận một lần được bái đường với Dận Chân…

[**]Còn Thập Tam gia. Đây là một chàng trai tôi vô cùng yêu thích, đặc biệt là tình bạn của chàng với Nhược Hy – một tình bạn bền vững, không lợi ích trong cung cấm,nơi mà mọi thứ đều được mang ra lợi dụng. Thập tam a ca vì tứ a ca, mà chấp nhận mười năm giam lỏng, thời gian ấy Lục Vu đã bên cạnh chàng mười năm bầu bạn, sinh cho chàng một cô nương xinh xắn. Vậy mà, nàng rồi cũng rời chàng mà đi.

READ  Đừng bao giờ đi ăn một mình và những trích dẫn ấn tượng nhất | Anybook.vn

[**]Như tôi đã nói, câu chuyện này , bất cứ nhân vật nào cũng đều chịu đựng một nỗi cô đơn. Tứ a ca cô đơn, Nhược Hy cô đơn, Thập tam gia cô đơn. Bát a ca đến cuối cùng cũng cô đơn, không có được Nhược Hy không phải điều đáng tiếc của hắn, mà hắn phải thấy đáng tiếc, không, là đau khổ cùng cực khi nhìn đích phúc tấn của mình thiêu trong ngọn lửa ấy. Hắn không được sinh ra bởi một người mẹ quyền quý, bởi vậy mà từ nhỏ chính hắng phả nỗ lực hơn cả. Chính vì thế, khi Nhược Hy ngỏ lời, hắn cũng không thể vì nàng , mà từ bỏ ngôi báu. Cứ tưởng mất Nhược Hy đã là đáng tiếc, mà việc hắn không trân trọng người vợ của mình mới là đáng tiếc. Nàng ta là một nguyên nhân dẫn đến việc Nhược Hy sảy thai, nhưng cũng là người phụ nữ giỏi giang và dũng cảm, khi mà mọi người quay lưng lại với bát gia, vẫn một mình gánh vác mọi việc.

[**]Không chỉ vậy, Nhược Lan cô đơn khi đến lúc nàng chết mới có thể về với người nàng yêu. Cửu a ca chết mới hiểu Ngọc Đàn đã vì mình như thế nào.

[**]Khi đọc đến gần già tác phẩm, tôi đã khóc rất nhiều. Tình cha con, tình anh em, tình yêu, tình bạn… Tôi hiểu được sự tiếc nuối của Nhược Hy khi nàng nghĩ về thời bé, khi nàng đã cất cao tiếng hát chúc mừng sinh nhật Thập a ca, khi nàng còn là cô bé lao vào đánh nhau với Minh Ngọc, là tiếng cười, là kỉ niệm, tất cả đều đã qua, đều lụi tàn vì tranh giành ngôi báu. Nhược Hy và Tứ a ca rất đáng thương. Đồng Hoa đã không để cho họ gặp mặt nhau lần cuối , cũng vì vậy mà càng khiến người đọc nhớ lâu hơn về một mối tình day dứt, triền miên, còn lại có chăng cũng là bức thư cuối cùng mà Nhược Hy gửi cho Dận Chân :

[**]“Vì yêu mà giận, vì yêu mà hận, vì yêu mà khờ, vì yêu mà chấp. Rời xa rồi mới thấy, giận khờ hận chấp, tấc tất đều hóa thành nỗi nhớ tương tư. Chẳng biết chàng lúc này, có còn oán ta hận ta, buồn ta giận ta? Dưới bóng tử đằng, trăng lạnh gió nhẹ, mượn giấy và bút, muốn nói rằng nhiều khi trong lòng không có Hoàng thượng, chẳng có Tứ a ca, nhất nhất chỉ có một người, Dận Chân mà thôi..”

[**]Đây là một tác phẩm qua xuất sắc của Đồng Hoa. Khi mà nhà nhà, người người đọc và xem phim lâu rồi, thì tôi mới đủ dũng cảm để đọc. Trên đây là cảm nhận của cá nhân riêng tôi, các bạn hãy thử đọc và tự cảm nhận nó. Tôi khẳng định các bạn sẽ không hối hận.

– Oanh Còi

[*]
[**]Bộ tiểu thuyết làm thay đổi hoàn toàn cách nghĩ cũng như những định kiến của mình về ngôn tình Trung Quốc. Bộ bộ kinh tâm lôi cuốn mình không kém những tác phẩm văn học Tây Âu ♥

[**]Ấn tượng đầu tiên là về bìa sách. Mình phải mất một lúc mới “ngấm” được rằng tập một và tập hai được phân biệt bằng dấu [*] và [**]. Rồi tình cờ bắt gặp giọt nước mắt cam chịu của người nữ nhi ấy, như báo hiệu một SE đang chờ phía trước 🙂

[**]Nội dung Bộ bộ kinh tâm khá thú vị. Trương Hiểu, một nhân viên văn phòng 25 tuổi sống tại Bắc Kinh thời hiện đại, sau một tai nạn bất ngờ vượt thời gian trở về 300 năm trước. Cô tỉnh giấc vào năm Khang Hy thứ 43 và bắt đầu cuộc sống của Mã Nhĩ Thái Nhượng Hy trong Tử Cấm Thành. Cô mang theo vốn kiến thức khá mơ hồ về lịch sử Thanh triều, và điều quan trọng nhất, là những quan niệm sống của thế giới hiện đại, liệu điều đó có khiến cô gặp bất hạnh trong xã hội phong kiến đầy bất công hay không? Câu hỏi đó đã luôn hiển hiện trong tâm trí mình ngay từ những trang đầu. Rồi theo từng trang, từng trang, từng trang sách, Trương Hiểu cũng dần dần trở thành Nhược Hi, dù trong cô vẫn khao khát được tự do.

[**]Thiết nghĩ, vì lịch sử như thế nên mới có sự xuất hiện của nàng, hay vì sự xuất hiện của nàng nên lịch sử mới thay đổi như thế. Nàng biết rằng không nên để mình lọt vào cuộc tranh đoạt vương vị tàn khốc ấy, nhưng lại không sao cưỡng lại nổi. Bởi lẽ, trong vòng xoáy cuồng loạn ấy, có người nàng yêu, cũng có người yêu nàng. Nàng càng cố gắng bảo vệ những người thương yêu, càng vô tình đẩy họ vào một vòng xoáy khác: vòng xoáy bi kịch. Là bi kịch tình yêu, bi kịch của tình bằng hữu, bi kịch của tình phụ tử, bi kịch của tình huynh đệ. Tất cả, dù ra sức tranh đoạt hoàng vị hay ung ung tự tại, dù thắng hay thua, dù được hay mất, đều phải mang theo mình những nỗi khổ, những vết thương lòng sâu hoắm.

[**]Bộ bộ kinh tâm mở ra tươi vui trong sáng, nhưng kết thúc chắc chắn để lại trong lòng người đọc nỗi ám ảnh, day dứt. Dù vậy, vẫn phải chấp nhận rằng đó là cái kết duy nhất, không thể bị thay đổi dù chỉ là một tiểu tiết, vì dẫu có bi thảm, có khổ đau, thì cái kết thúc ấy quả thực vô cùng hoàn hảo.

[**]Nữ nhân của Bộ bộ kinh tâm, tất cả, đều phải chịu nhiều đau khổ, bất công. Nhưng họ, đến cuối cùng đều có thểm thanh thản mỉm cười…

[**]Đó là Nhược Hi, nữ chính có số phận bi thảm nhất, dù có ra đi vì chờ đợi mòn mỏi, vì phải gánh chịu quá nhiều khổ tâm, cuối cùng vẫn là nàng đã và sẽ mãi nắm giữ trái tim Dận Chân, không bao giờ đổi thay vì dòng chảy thời gian.

[**]Đó là Nhược Lan cả đời không thể nào thanh thản vì mối tình với người tướng quân xấu số, đến cuối cùng vẫn được tự do tìm về với người yêu.

[**]Đó là Lục Vu, hồng nhan tri kỉ của Thập tam a ca, dù có dứt áo ra đi tìm cái chết, suy cho cùng cũng là vì người nàng yêu.

[**]Đó là Bát phúc tấn Minh Tuệ hết lòng yêu, hết lòng hy sinh, phải chịu sự ghẻ lạnh của Bát a ca không biết bao nhiêu năm. Đến cuối cùng, dù có phải tự tận không danh không phận với Bát gia, nàng vẫn khiến chàng phải gào khóc thảm thương, bất lực đứng nhìn nàng chìm trong ngọn lửa đỏ.

[**]Đó là Thập phúc tấn Minh Ngọc, ban đầu khiến ta chán ghét vì thói chua ngoa đanh đá, nhưng cuối cùng vẫn khiến ta phải đem lòng yêu mến. Nàng, dù ngục tù khổ ải đang chờ phía trước, vẫn mãn nguyện nói với Thập gia: “Có thể gả cho chàng, kiếp này của thiếp quả thực rất may mắn…”.

[**]Đó là Ngọc Đàn, dù có đến với Nhược Hi vì có mục đích, vẫn khiến ta đau xót vì tình cảm nàng đối với Nhược Hi ngày càng sâu sắc hơn cả tình tỷ muội, vì tuổi thanh xuân và cả tính mạng của nàng đều phải dùng để trả cho mục đích ấy.

[**]Bộ bộ kinh tâm, nơi mà ngay cả nam nhân cũng phải chịu đau khổ, dằn vặt…

[**]“Một là đừng gặp gỡ, để khỏi quyến luyến nhau

[**]Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều…”

[**]Tứ a ca Dận Chân, người đứng đầu triều đình Đại Thanh, nhưng luôn cô độc, luôn mang trong mình nỗi đau dằn xé mang tên Nhược Hi. Yêu và được yêu, nhưng chàng và nàng chẳng thể ở cạnh nhau.

[**]Bát a ca Dận Tự, đến phút cuối mới muộn màng nhận ra rằng đã đem lòng yêu Bát phúc tấn, nhưng chỉ còn biết nhìn nàng mập mờ trong biển lửa.

[**]Cửu a ca Dận Đường, đến chết vẫn không dứt ân hận vì những dòng chữ đỏ trên mảnh vải cũ… “…Ngọc Đàn không hối hận! Không oán trách! Chị chớ đau lòng!”.

READ  [Review – Trích dẫn] Mình Buồn Đủ Rồi, Mình Hạnh Phúc Thôi! – Trí | Anybook.vn

[**]Thập tam a ca Dận Tường, chàng luôn hận mình đã không bảo vệ được Lục Vu. Nỗi dằn vặt hóa thành bệnh tật, đem chàng sớm lìa khỏi thế gian.

[**]Thập tứ a ca Dận Trinh, tình cảm bền bỉ mà cao thượng chàng dành cho Nhược Hi thật đáng trân trọng. Vì Nhược Hi mà tình nguyện quỳ một ngày đêm trong mưa, vì Nhược Hi mà kiên trì tìm cách cứu nàng thoát khỏi Cán Y Cục. Dẫu chính chàng là người năm lần bảy lượt mắng Nhược Hi, nhưng cũng chính chàng đã đưa nàng thoát khỏi Tử Cấm Thành.

[**]Xuyên suốt Bộ bộ kinh tâm là bi kịch. Vậy mà, tình bạn giữa Nhược Hi và thập tam a ca đã nở hoa giữa những bi kịch đó. Họ bên cạnh nhau, hi sinh cho nhau bất chấp điều gì sẽ xảy đến, bởi, “Giữa nam và nữ đâu phải chỉ tồn tại tư tình, tôi đối với anh là một sự chân thành!”. Thập tam, trong thời khắc chia ly đã bộc lộ rằng “Ta không hối hận ngày đó đã đem cô khỏi phủ Thập đệ và chuốc cho cô một trận say mèm như thế!”.

[**]Ta vẫn có thể tìm thấy hi vọng ở Bộ bộ kinh tâm. Bởi ở đó có Mẫn Mẫn cách cách, một cô gái ngây thơ trong sáng, cuối cùng cũng đã thoát khỏi số phận bi kịch của những nữ nhi phong kiến. Ở đó còn có Thập tứ a ca, chàng dù tham gia tranh đoạt ngôi báu, nhưng không vì ngôi vị cô độc đó mà thủ đoạn, tàn độc.

[**]BỘ BỘ KINH TÂM – từng bước, từng bước đi vào lòng, xuyên vào tim, rồi xoáy sâu vào tâm khảm đọc giả những day dứt khôn nguôi.

[**]“Vì thương mà sầu mà bệnh

[**]Vì thương mà sợ mà lo

[**]Dứt thương không còn sầu bệnh

[**]Lo sợ làm sao tìm về?

[**]Vì yêu mà đau mà ốm

[**]Vì yêu mà hãi mà kinh

[**]Thôi yêu không còn đau ốm

[**]Kinh hãi làm chi được mình?

[**]Bởi thế đừng thương yêu

[**]Lỡ biệt ly là khổ!

[**]Không yêu thương ruồng bỏ

[**]Bịn rịn chẳng vương tơ…”

– Uyên Khôi

[**]“Đời người như một giấc mộng, vật đổi sao dời, đúng đúng sai sai, ân ân oán oán, chẳng qua chỉ lặng lẽ như mặt trời mặt trăng, như dòng nước trôi đi cuốn theo mọi vết tích, cái khó là ở chỗ người ta không chịu từ bỏ chút si niệm của lòng.”

[**]“Ngày người đạm nhiên nói ra một chữ “muốn” là ngày chạm tới chìa khoá mở của trái tim ta. Lúc người ném ô đứng cạnh ta dưới gió mưa, một nỗi đau cùng chia, hai tâm tình cùng chịu, trái tim ta vốn đã thuộc về người mất rồi…”

[**]“Vì yêu mà giận, vì yêu mà hận, vì yêu mà khờ, vì yêu mà chấp. Rời xa rồi mới thấy, giận khờ hận chấp, tấc tấc đều hoá thành nỗi nhớ tương tư…”

[**]“Những điều hồi trẻ chúng ta tưởng rằng không thể chịu đựng, chúng ta đã chịu. Những thứ hồi trẻ chúng ta cho rằng không thể đánh mất, chúng ta đã mất.”

[**]“Một là đừng gặp gỡ, để khỏi quyến luyến nhau. Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều.”

[**]“Thì ra tình yêu của đế vương là thế này đây, chẳng qua chỉ là liếc nhìn trong thoáng chốc.”

[**]“Có lẽ họ muốn cô ấy cũng được như mẫu thân gã, mãi mãi là bông hoa cao quý nhất trên thảo nguyên. Có người đàn ông sẵn lòng tặng cả thảo nguyên khi nàng muốn ruổi ngựa, sẵn lòng kéo mã đầu cầm khi nàng muốn nhảy múa, và chầm chậm đợi nàng khi nàng lạc bước chân.

[**]“Vòng xoay ngựa gỗ tuy đẹp nhưng cũng thật tàn nhẫn. Cứ ngỡ người đã ở trong tầm tay nhưng thật ra chỉ mãi ở phía sau, vĩnh viễn không chạm tới được.”

[**]“Nếu sinh ra kiếp nữa, xin đừng dùng nước mắt trả người…
Không gặp chẳng tương tư, chỉ sợ rằng nếu được chọn lần nữa, vẫn chọn tương phùng…”

[**]“Âm thanh không nghe thì tan biến. Đa tình thường buồn vì vô tình. Con người vô tình mới tránh xa được phiền não.”

[**]“Tất cả phụ nữ đều rất ngốc, biết rõ là trước mặt có lửa mà vẫn muốn xông tới chỉ vì một chút ấm áp có thể có được.”

[**]“Nhược Hy, bây giờ ta là hoàng đế, nàng muốn thêm muối thì cứ thêm muối, muốn đổ giấm thì cứ đổ giấm, sao cũng được. Ta chỉ cần nàng sống thật vui.”

[**]“Lòng vốn yêu, miệng nói ra chỉ lại toàn lời oán hận. Lòng muốn gần, mà lại càng nắm càng xa.”

[**]“Nỗi nhớ nhung không nơi giải tỏa, từ trái tim lan đi khắp thân thể, đêm đêm ngày ngày, tâm tâm niệm niệm chỉ một mình chàng. Lìa xa rồi mới biết ở nàng đọng toàn dấu ấn của chàng, viết theo lối chàng viết, uống loại trà chàng uống, dùng kiểu dáng đồ sứ chàng ưa, chuộng loài hoa chàng thích, ghét nắng gắt, kết mưa phùn…”

[**]“Vì sao cứ phải nhất thiết đi xa rồi mới nhận ra mình yêu đến mức không bao giờ có thể từ bỏ?”

[**]“Vì sao cứ nhất thiết phải làm người mình yêu đau lòng rồi mới biết thì ra mình còn đau hơn gấp bội.”

[**]“Vì sao cứ nhất thiết phải giữ mọi chuyện trong lòng rồi u uất trong khi có những chuyện có thể chia sẻ?”

[**]“Vì sao yêu mà không thể hiện điều đó với người mình yêu một cách rõ ràng, để rồi đào sâu thêm sự hiểu lầm và khoảng cách của cả hai? Đa tình khổ hơn vô tình biết bao nhiêu, vì sao biết thế mà vẫn cố chấp đến thế, để rồi ai cũng đau khổ cả?”

[**]“Bi thương một mối sầu trăm bận. Lòng vốn đều hướng về nhau, cớ chi càng bước càng xa. Lời cuối cùng ai oán, khóc rằng “Hắn đến cuối cùng vẫn không tha thứ cho ta. Mà không, là không để ý gì đến ta nữa”. Giữa mưa hoa anh đào khuất bóng, sẽ vĩnh viễn tan đi chẳng có trên đời.”

[**]“Cho đến cuối cùng, chỉ còn nuối tiếc không nguôi. Vốn thuộc về nhau, chỉ là tự bản thân chưa bao giờ dám chắc chắn.”

[**]“Vì thương mà sầu mà bệnh, vì thương mà sợ mà lo. Dứt thương không còn sầu bệnh, lo sợ làm sao tìm về? Vì yêu mà đau mà ốm, vì yêu mà hãi mà kinh. Thôi yêu không còn đau ốm, kinh hãi làm chi được mình. Bởi thế đừng thương yêu, lỡ biệt ly là khổ. Không yêu thương ruồng bỏ, bịn rịn chẳng vương tơ.”

[**]“Nếu nói đến bọn họ trong lịch sử thật sự, thì đó đều là những tiền nhân xương cốt sớm tan thành gió bụi, đâu còn gì chắc chắn để hậu thế đánh giá? Nếu lại xem bọn họ như nhân vật trong sách, thì phải nhớ những nhân vật ấy do một con người có hỉ nộ ái ố có tư tâm viết ra. Ta không thích cái cảm giác mình thích hay ghét họ đều là do tác giả chi phối từ trước, nên chỉ đọc vậy thôi.”

[**]“Khi một người thờ ơ nói ra hai chữ ‘muốn có’, người ấy đã nắm được chìa khóa mở cánh cửa trái tim thiếp. Khi người ấy ném ô đi, ở lại cùng thiếp trong mưa, chị…u đựng, đau khổ, thiếp đã hoàn toàn mở lòng mình với người ấy. Khi người ấy bảo vệ thiếp, dùng tấm lưng mình chắn tên, đời này của thiếp đã không thể quên được người ấy nữa……”

[**]“Vì yêu mà sân, vì yêu mà hận. Vì yêu mà si, vì yêu mà niệm. Từ khi ly biệt, sân, hận, si, niệm đều đã hóa thành từng giọt tương tư. Không biết lúc này người có còn oán thiếp, hận thiếp, buồn thiếp, giận thiếp nữa không? Dưới giàn dây leo, ở nơi trăng thanh gió mát, giữa bút, mực, giấy, nghiên này, trong lòng Nhược Hi không có hoàng đế, chỉ có con người đã lấy đi hồn phách thiếp, chỉ có Tứ gia, một mình Tứ gia, mà thôi.”

[**]“Nhớ nhau, ngóng nhau, mà không được ở bên nhau, đa tình khổ hơn vô tình biết bao nhiêu, ruột sầu nát tan từng đoạn, viết thư hồi tưởng lúc bên ai, lệ rơi nhòa chữ trên giấy lụa, hành lang quanh co sâu thẳm, chờ mong lúc gặp lại người.”

[**]“Rời xa rồi mới thấy, giận – khờ – hận – chấp, tấc tấc đều hoá thành nỗi nhớ tương tư. Chẳng biết người lúc này người có còn oán – hận, buồn – giận ta không?”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud

[block id=”siderbar”]