Mẹ Tơm – Bài ca người mẹ Việt Nam anh hùng của Tố Hữu | Anybook.vn

0 Comments

Mẹ Tôm là bài thơ của nhà thơ Tố Hữu. Bài thơ này trích từ tập Gió dài. Tập thơ này thể hiện niềm phấn khởi của những người lập quốc: “Gió thổi mở trời”. Trong thời kỳ này, thơ Tố Hữu cũng là một làn gió, một làn gió tinh thần cùng với bài thơ Mẹ Tôm. Qua bài thơ này, nhà thơ ca ngợi tinh thần cách mạng và những hy sinh xứng đáng của các bà mẹ Việt Nam trong một thời kỳ kháng chiến oanh liệt. Với ý nghĩa sâu sắc, bài thơ này được dùng làm bài đọc thêm trong chương trình Ngữ Văn 12 giai đoạn 1990-2006. Hãy xem bài thơ dưới đây!

Tôi quay lại với mẹ nuôi cũ của tôi
Buổi chiều dài đầy nắng trên bãi biển đầy cát
Gió thổi, sóng ầm ầm
Trái tim chúng tôi lạnh giá hát bài hát …
Mười chín năm trước. Hôm nay một lần nữa
Con đường cũ, cát cháy sau đồi.
Ôi, có phải những con sóng đang dâng lên phía trước
Hay biển lão hóa đã đi quá xa?
My Hon Net! Mảng vẫn quay trở lại chứ?
Có bao nhiêu con ốc thu thập con?
Xin chào, tàu đánh cá buồm nâu Yanpu!
Hạnh Cát và Hạnh Cù có nhớ nhau không?
Tôi trở lại các bạn
Hỡi rừng samu rừng xanh xanh
Ôi những cồn cát trắng phau nắng vàng
Vườn dưa đỏ ngọt ngào!
Như một đứa trẻ, tạm biệt làng
Nửa đời bỗng khao khát quê hương
Nhớ lều rơm ướt sương sớm
Bãi biển hoang vắng đã mất…
Tôi đây, mẹ, Tom
Mẹ nghèo ăn cơm
Cho bạn, cho Đảng cũ
Không sợ tù, cầm súng và gươm
Ngôi nhà mới đó, tường vôi trắng
Mùi tôm nặng rất thơm.
Sân phơi khoai tây phơi nắng
Ai có vườn tốt, nước sạch?
Lúng túng nhìn xung quanh, kỳ lạ nhiều lần
Hỏi về mẹ của anh ấy -in -law
Tóc xanh gần giếng
Vâng, đây là nhà của tôi, bạn nghỉ ngơi
Ôi, cô gái xinh đẹp!
Ngôi nhà của tôi, nơi nói lời tạm biệt
Như một vị khách từ phương xa
Con đi đâu thế, hum nay mẹ con đi đâu vậy?
Nhiều đó, bạn bao nhiêu tuổi?
hai mươi mốt
Vâng, năm tháng trôi qua
Sóng càng thêm nhiều sóng, con thuyền càng thêm không gian.
Gió thổi biển khơi, trời rộng mở!
Ông mất năm bao nhiêu tuổi, ngày độc lập?
Màu đỏ đậm với cờ ngôi sao
Anh ấy “trở lại” từ những năm đói kém, giăng lưới khắp thành phố
Biển động: Hòn Mê, giặc bắn vào…
Lịch sử cũ than khóc: Chiều thu
Mười chín năm trước, có một số tù nhân
Vượt ngục, vượt rừng, tìm mối bên
Định mệnh, sợi dây kết nối, ở Hành Cù.
Đầu thị trấn, cồn cát, chòi rẫy;
Tổ chim đã về. Tôi có một người mẹ Tom
Hai cậu bé đi bộ mỗi ngày
Một lọ khoai ăn khuya thay cơm.
Yêu cộng sản, ghét Tây – Nhật
Căn phòng của người mẹ – trái tim – cất giấu chúng ta
Con chó sủa vào ban đêm… Ngôi làng gần hang động?
Bóng mẹ ngồi gác và bóng rượu…
Đi chợ vắng mẹ mang ít rau xanh.
Thêm một loạt các khu vực kêu gọi chiến tranh
Bãi biển cát vàng trong hình bóng của mẹ
Chiều… Hòn Nẹ… Xung quanh biển…
Để sóng gầm, hú!
Giao nước. Điện, tàu, tàu!
Có phải hay không mẹ ơi, cuộc sống có hạnh phúc không:
Cờ đỏ của chúng ta đang rung chuyển khắp nơi!
Nhưng một đêm trời mưa, làm ướt đụn cát
Những người lính đã trở lại, những người lính đang trói cả hai người lại
Máu tôi đỏ, cát lạnh, phố lạnh
Bóng mẹ ngồi mong non nước!
Hỡi bóng người xưa, đã khuất
Đất trắng hai tay dưới chân đồi.
Sống trong cát, chết trong cát
Trái tim như một viên ngọc sáng!
Thắp hương, lòng người lạnh.
Hãy trở lại và vui mừng, mẹ của Tom!
Ánh sáng mặt trời mới trong khu vực lát gạch, những bức tường thạch cao mới
Phao sâu, nắng trên biển…

READ  Soạn bài: Hợp đồng Trong sách giáo khoa Ngữ Văn lớp 9 | Anybook.vn

Tố Hữu có cả một bài thơ viết về tình mẹ. Trong bài thơ Lời ấy có bài Mẹ Hậu Giang; Trong tập thơ “Việt Bắc” có bài “Ơi!” “Bà Bu”, “Mẹ Việt Bắc”, trong tập thơ “Vandrindrina” có “Quê mẹ”, “Mẹ Tôm”; Trong tập thơ Ra trận có Mẹ Sút … Cô đã viết về một người mẹ đầy yêu thương, kính trọng và ngưỡng mộ.

Bài thơ Tấm lòng mẹ cũng được tác giả viết nên với tình cảm cảm phục, gửi gắm lòng biết ơn đến người mẹ đã nuôi nấng nhà thơ trong những ngày vượt ngục. Theo quan điểm cá nhân, thơ đã nâng lên thành một triết lí, một ứng xử tri ân dân tộc, tác giả đã lựa chọn thể loại thơ kết hợp với tự sự phù hợp với bài thơ. Cấu trúc của bài thơ theo diễn biến cuộc hành trình và hành động của tác giả.

Lời bài hát thực sự là ở đầu bài thơ với một cảm xúc dâng trào khi nhà thơ trở về Hậu Lộc, quê hương của mẹ Tom, sau mười chín năm xa cách.:

“Tôi đã trở lại với mẹ già của tôi
Buổi chiều dài đầy nắng trên bãi biển đầy cát
Gió thổi, sóng ầm ầm
Sự nhiệt thành của trái tim tôi lan tỏa khắp bài hát… ”
Mười chín năm trước. Hôm nay một lần nữa
Con đường cũ, cát cháy sau đồi.
Ôi, có phải những con sóng đang dâng lên phía trước
Hay biển đã lùi xa trong quá khứ?

Nhà thơ đi trong không gian thoáng đãng, dưới ánh nắng chói chang buổi trưa, trong tiếng sóng vỗ (hay tiếng sóng?). Những từ có âm tiết đầu tiên như “swirl”. “sỏi”. Tiếng “vo ve” vang lên trong một sự hài hòa hỗn loạn nhưng vang dội.

READ  Cảm Thụ Văn Học Bài Quê Hương | Anybook.vn

Nhà thơ trở nên hồn nhiên, nói về những điều không thể nói nên lời, chào những điều vô hồn như chào một người bạn cũ:

“My Hon Net! Mảng vẫn quay trở lại chứ?
Có bao nhiêu nhà sưu tập?
Đối với chiếc thuyền đánh cá buồm nâu Yanpu!
Có nhớ nhau không Hạnh Cát, Hạnh Cù? ”

Màu sắc cũng được làm nổi bật. Màu xanh của “dừa xanh” tràn đầy năng lượng, nổi bật bởi màu trắng của “cát trắng” mềm mại và màu đỏ của “dưa đỏ”. Nhưng phần tuyệt vời nhất của cảm giác này là âm nhạc. Những lời tâng bốc và lời bài hát được hòa hợp hoàn hảo.

“Trái tim chúng ta lạnh giá hát bài hát”
“Chào mừng đến với những cánh buồm nâu của tàu đánh cá Yanpu”
“Đồi cát trắng trong nắng”

Trong tình yêu âm nhạc, nhà thơ nhớ về người mẹ nuôi trước đây của mình

“Con đây, mẹ ơi, Tom
Mẹ nghèo ăn cơm
Cho bạn, cho Đảng cũ
Không sợ tù, cầm súng và gươm ”

Tố Hữu nhớ mẹ Tôm, Tố Hữu nhớ người mẹ giàu tình thương, chí cao. Mười chín năm trước, mẹ của Tom đã nuôi nấng, che chở và bảo vệ Tố Hữu trong những ngày gian nan chạy trốn mặc cho kẻ thù bạo tàn. Cảm ơn mẹ Tom vì người hùng đó!
Nhà thơ bất ngờ và vui mừng trước sự đổi thay của thành phố Hậu Lộc:

“Ngôi nhà mới đó, những bức tường quét vôi trắng
Mùi tôm nặng
Sân phơi khoai tây phơi nắng
Ai có vườn tốt, nước sạch? “

Màu sắc mới (tường vôi trắng), hương vị của hải cẩu (mùi tôm thơm), hình ảnh “sân phơi khoai phơi sương” nói lên sự thay da đổi thịt ở vùng quê Hậu. Lộc – vùng quê ven biển, yên ả, trù phú.

Nhà thơ bối rối trước cuộc sống xa lạ của ngày hôm nay. “Cô gái với tình nhân”, “Mái tóc xanh bên giếng”, cách đây mười chín năm là chuyện thường, nhưng bây giờ mọi người đều kinh ngạc. Ranh giới giữa cô gái và nhà thơ tạo nên không khí sôi động, trẻ trung cho bài thơ:

“Nhiều đó, bạn bao nhiêu tuổi?
Hai mươi.
Vâng, mặt trăng đang di chuyển
Sóng thêm vào bãi biển, thiền nhiều hơn
Gió thổi biển khơi, trời rộng mở! “

Rồi giọng thơ bùi ngùi trước hai tin buồn:

“Ông ấy mất vào ngày lễ Độc lập năm nào?
Khi anh trở về sau những năm đói kém, thành phố treo đầy lưới
Biển mây: Hòn Mê, giặc bắn… ”

Nhà thơ “buồn” nhớ lại sử cũ. Mười chín năm trước, Tố Hữu cùng một số phạm nhân khác trốn khỏi nhà tù Đắk Lay về Thanh Hóa và được “Tận tâm may đường nối, ở Hành Cù”. Nhà thơ cùng những người bạn tù đến với bà mẹ nghèo ở Hanh Cù:

READ  9 Tác Gia Văn Học Việt Nam | Anybook.vn

“Đầu làng, cồn cát, chòi:
yến sào. Tôi có một người mẹ Tom
Hai cậu bé đi bộ mỗi ngày
Khoai tây vào buổi tối, không phải cơm ”

Mẹ Tôm tuy nghèo, nhưng có tinh thần “Cộng sản yêu, ghét Tây, Nhật”, trung thành với cách mạng:

“Buồng của mẹ – buồng của trái tim – ẩn chứa chúng ta”

Thực sự không có bức tranh nào thực hơn để ca ngợi lòng trung thành của mẹ Tom đối với Đảng và cuộc cách mạng! Hình ảnh người mẹ lớn lên hòa mình vào dòng nước thật đẹp.

… “Bóng mẹ ngồi ngắm bóng rượu”
… “Bóng Mẹ ngồi canh, chờ chút nước!”

Mẹ của Tom đã thay đổi từ một bà mẹ nuôi thành một bà mẹ khó khăn. Từ những việc làm như bí mật nuôi cán bộ, theo dõi công việc của các chiến sĩ cách mạng, mẹ tôi dần bước vào cuộc chiến:

“Xa chợ, mẹ mang ít rau xanh.
Thêm một loạt các khu vực kêu gọi chiến tranh
Bãi cát vàng có bóng mẹ
Chiều… Hòn Nê… biển lăn tăn! “

Mẹ của Tom gợi nhớ đến nhân vật Nilopna trong vở kịch “Người mẹ” của Macxim Gorki. Các bà mẹ đều đã đi từ những cuộc đấu tranh tự phát đến sự tự tin và cả hai đều có thái độ can đảm và không thể tránh khỏi.

Nhà thơ ca ngợi mẹ của Tom với một “hương thơm” và triết lý sâu sắc ca ngợi người mẹ anh hùng:

“Hỡi cái bóng của một ông già, hãy biến đi
Nấm đất trắng tròn ở chân đồi
Sống trong cát, chết trong cát
Trái tim như một viên ngọc sáng!
Thắp hương, lòng người lạnh.
Hãy trở về và hân hoan mẹ nhé!
Ánh nắng mới trong thành phố lát gạch, những bức tường thạch cao mới
Cánh buồm căng buồm, mặt trời trên biển ”

Thành tựu lớn nhất của bài thơ là tái hiện hình ảnh mẹ của Tom. Người mẹ nghèo sống lặng lẽ, nhưng giàu lòng yêu thương và trung thành với cách mạng. Từ việc làm mẹ ngoài đời, bà đã đi vào thơ ca để trở thành nhân vật hay nhất của một nhà thơ. Tượng đài về người mẹ anh hùng nên có sức ngân vang mãi trong lòng người đọc thể hiện lòng biết ơn bằng âm nhạc hoài niệm, ngợi ca.

Bài thơ Mẹ Tôm là một thành công vang dội của nhà thơ Tố Hữu. Anh ca ngợi một người mẹ nghèo đã cưu mang anh trước đây. Người mẹ một lòng son sắt với cách mạng. Với chất thơ hiện thực, bài thơ này đã gây xúc động cho người đọc. Bài thơ này đã đi cùng với nhiều độc giả yêu thơ trong nhiều năm qua. Cảm ơn bạn đã theo dõi bài viết của chúng tôi!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud

[block id=”siderbar”]