Làm thơ kiểu thiên tài | Anybook.vn

0 Comments

Hồ Anh Thái nói gì về Nguyễn Thế Hoàng Linh?

Một số người gọi Nguyễn Thế Hoàng Linh là chuyên gia. Không phải là họ không có lý do. Nhưng những người khác nói rằng thiên tài hay không là một cái gì đó… bất khả tri – tức là nhận thức này nằm ngoài khả năng của ngày nay. Cứ như thể con người bất khả tri cho dù có thần thánh hay không. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là con người ngày nay không có khả năng đánh giá các giá trị hiện đại.

Hãy để người đọc và thời gian trả lời, khôn ngoan nhất là bỏ đi những câu văn khô khan đã lỗi thời. Từ thoát ly này cũng duy tâm như giảm tất cả thành bất khả tri ở trên. Ngay cả tác phẩm văn học cũng khó. Khán giả là ai và khi nào được xác định rõ ràng nhất. Người ta quên rằng người đọc phải có khả năng đọc văn học và thời gian phải được dành cho sự phát triển của văn học, cả hai điều mà chúng ta thiếu.

Nguyễn Hoàng Linh có hai câu thơ kêu gọi tính cách hay:

Tôi rửa / đồ dùng / kính
Tôi hỏi / muốn rượu / hiếm / một lần
(Chiều Quan San)

Một người đàn ông chừng hai mươi tuổi đang ngồi trên chiếu để rửa rượu cho những người lớn tuổi của mình. Nhân vật rất xứng đáng và bình đẳng. Ông có thể mời rượu cho nhiều người nhưng việc nâng ly chúc mừng thì hiếm, chỉ có người lớn tuổi. Súng hơi. Nó không phải là đạo đức giả vì từ hiếm này chia thành hai. Nhưng rất đáng trân trọng.

Người đó không đủ tốt. Dường như ai đó đang thì thầm vào tai anh khi anh đọc bài thơ của chàng trai đôi mươi. Thật trẻ và đôi khi không đáng kể, nhưng cũng già, khác xa những gì tầm thường mà trẻ nhỏ có. Tuổi trẻ nhưng hết mình vì lý tưởng, anh tin chắc rằng mình sẽ làm được nhiều việc hơn cuộc sống mệt mỏi thường ngày, quyết tâm cống hiến cả máu và nước mắt:

READ  Bài Thơ: "Nước Đằng" - Hồ Xuân Hương | Anybook.vn

Tôi ngửi thấy mùi người đang khóc
khi tôi nhìn vào gương
mùi của tương lai đã chín muồi
khi đổ máu trên đường phố
Nhưng không phải là một sự đổi mới mù quáng, mà là đầy lý luận:

Tôi ngửi thấy ánh sáng
khi xoa nhẹ vào ban đêm
ngửi thấy sự mâu thuẫn cay đắng
khi tôi và tôi khác màu
(NGỒI)

Thơ của Linh rất thuyết phục người đọc. Hãy tin rằng anh ấy chân thành và trong sáng. Tin hay không. Đó là một bài thơ đóng vai trò như một liều thuốc thử cho sự nhầm lẫn về hình thức và từ ngữ nhiều màu, hoặc giả vờ trẻ con.

Những người thường lo lắng về việc xử phạt câu 6 có thể vui mừng trong một bài thơ như thế này:

Cậu bé nhỏ

cậu bé chỉ mới mười tuổi
anh ấy đã không khóc trong một thời gian dài
lâu rồi không cười
Cậu bé mới mười tuổi
anh ấy gọi nó là: cuộc sống con người
ka?
chàng trai tốt?
kẻ xấu?
không ai biết nữa
anh hùng
là buồn
như đứa trẻ đó
nhìn thấy trong đau khổ
nguồn tình yêu
đôi khi ẩn trong buổi chiều
ngồi chặt chẽ và suy nghĩ
những thứ này
VÔ TỘI

Đơn giản khi chạm vào. Đó là một bài thơ của một chàng trai hai mươi tuổi. Thơ của những năm 20 bây giờ cho người ta cảm giác về sự hủy diệt hiện đại, những câu văn xuôi tuyến tính và những ý tưởng tương phản được đặt ở phía bên phải để người đọc có thể đạt được điều họ muốn. tốt. Nhà thơ trẻ có lẽ nên đọc từng căn, nắm vững các thể thơ cổ điển trước khi chia nhỏ. Đó là một kỳ nghỉ thú vị. Nguyễn Thế Hoàng Linh đã làm được. Ví dụ bài thơ trên. Các tinh thần hình lục giác trong một lớp vỏ hiện đại. Một tâm hồn ngây thơ mười tuổi trong hình hài của một chàng trai tuổi đôi mươi.

READ  Bình giảng bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ | Anybook.vn

***

Nhà thơ của thời đại Internet, Nguyễn Thế Hoàng Linh đã đăng hàng nghìn bài thơ trên mạng, đôi khi đi du lịch cùng bạn bè. Nhà thơ Dư Thị Hoan lùng sục khắp nơi trên mạng, kiếm được vài trăm bài thơ Linh, chia sẻ rộng rãi với bạn bè văn nghệ. Tôi đọc. Taitra. Tưởng thơ quen rồi nhưng tôi vẫn bàng hoàng. Nói chung, mỗi tháng tôi nhận được vài chục bài thơ từ văn phòng của Hội do tác giả gửi đến. Một bài thơ trên bàn mỗi tháng là phải đọc. Nhưng thơ của Linh đã xuất hiện

giá của tình yêu có thể được cứu
lỗi, không can thiệp vào tải lại
cái giá của tình yêu giết chết
anh ấy đi trước
mievina
xong rôi

Tôi muốn nói với bạn một chút

Tôi đã từng viết một bài thơ trên máy tính
và đặt tên tệp là “tinhyeu”

khi không hài lòng, có ý định xóa
Máy tính, người được coi là vĩnh viễn không có cảm xúc, hỏi tôi:

“Bạn có thực sự muốn xóa ‘tinhyeú không?” *
Tôi rùng mình
bạn

Lạ lùng. Không chỉ nhà thơ mà cả người đọc. Những bài thơ của Linh thường chứa đựng những từ ngữ đáng sợ và những yếu tố kinh hoàng: tiếng ve ngừng khạc ra máu – thổi sương để thanh âm dần dần. Một sư cô vào cửa Phật vì thương tích cho biết:

Anh ấy im lặng và không nói
Nhặt những bông hoa lớn trước khi đánh chổi
đã xảy ra
và sau đó đặt các sinh vật bằng một tấm bưu thiếp
đến vô số cái chết
Tôi không hiểu anh ấy đang nhìn gì

(màu xanh lá)

Lại là một cô gái “hồng nhan bạc phận” đi qua nhiều nơi trong thế giới loài người, nhưng rồi Nguyễn Thế Hoàng Linh mới tìm ra một sự thật:

READ  Viết Cho Tháng 3 - Thơ Tình, Tản Mạn & Status Về Tháng 3 Hay Nhất! | Anybook.vn

Tôi không mặc áo sơ mi đỏ
Em mặc áo sơ mi trắng ngồi dưới chân cầu
Sống trong thời kỳ chết chóc của con người
Máu của bạn đã ướt cả đêm
(Tôi sẽ mặc áo sơ mi đỏ)

Đọc văn muốn mọi người biết. Tôi và bà Dư Thị Hoan đi tìm Linh. Không ai biết. Bởi vì chỉ có một học sinh cùng trường nhìn thấy nó, vài tháng sau anh ta nói rằng đặc điểm rất bí ẩn và không thể nhìn thấy. Một tháng sau, anh ấy gửi cho tôi một tin nhắn: nhà thơ mà anh ấy đang tìm kiếm bị tai nạn xe hơi và mất cách đây một tháng.

Mọi người đều kinh ngạc. Nenina. Nó giống như một người tôi mới gặp và người đó đã biến mất.

Hãy tìm những dấu hiệu của Nguyễn Thị Minh Ngọc. Ngọc kể: Mình mới gặp Linh. Từ Sài Gòn, Ngọc gọi điện thoại ra nhà Linh ở Hà Nội. Tin tức này chỉ là tin giả. Sai. May mắn. Tôi và Dư Thị Hoàn vội vã đến nhà Linh.

Trong lịch sử Câu chuyện của các học giảLinh đã tiên tri rằng một ngày nào đó mọi người sẽ tìm thấy mình. Những người này là độc giả và cộng tác viên của văn học. Sinh năm 1982, Linh là một sinh viên đột ngột bỏ học năm thứ ba. Không thể tập trung trong trường học. Hàng ngàn bài thơ nhồi nhét trong đầu tôi đòi được đăng trên trang. Viết nó ra là một cách để loại bỏ sự lộn xộn không thường xuyên trong đầu của bạn. Linh so sánh nó với việc triệt sản. Để những thứ này trong đầu và đầu bạn sẽ nổ tung.

Rất ít nguy hiểm được hiểu. Linh đã nhắc lại những điều này trong câu chuyện Chuyện của một thiên tài. Một người đàn ông trẻ phải mất nhiều năm để viết tất cả những gì anh ta cần viết. Nhưng nếu anh ta bỏ học để viết lách, mọi người xung quanh sẽ nghĩ anh ta kỳ quặc, ích kỷ, nói nhỏ và kém hiệu quả. Genius rất tin tưởng, hãy cho tôi hai năm và tôi sẽ tiếp tục học không muộn. Mọi người xung quanh cho rằng anh bị hoang tưởng, mắc căn bệnh quái ác khiến anh trở thành chuyên gia. Họ có ý tưởng. Bệnh hoang tưởng đã ăn sâu vào mọi người, giống như bệnh lao, chỉ đợi thời điểm không kiểm soát được con người ta sẽ tự do và nổi nóng. Nhiều người bị tâm thần phân liệt và bệnh dại trong suốt cuộc đời của họ. Nhà văn Nguyễn Thế Hoàng Linh đặt chúng ta vào một tình huống giả định: các chuyên gia đến với chúng tôi, tái sinh trong nhà chúng tôi, chúng tôi phải ứng xử như thế nào.

Không có gì. Thế giới chật hẹp này thường phàn nàn về việc thiếu thiên tài, nhưng chưa sẵn sàng để tiếp nhận tài năng, không học cách đối phó với thiên tài. Ngại ngùng trước nhiều vấn đề mà người nghèo, người thất học phải đối mặt, người ta coi thân phận của mình là một thứ xa hoa, tầm thường. Chỉ những tiêu đề lập dị, cuồng tín, không hoàn hảo mới có thể miêu tả thiên tài (nếu có).

Thiên tài cần những công dân có kỹ năng. Đó là, giống như một tuyên bố gây sốc. Sẽ tốt hơn nếu nói điều này: thiên tài cần những công dân tài năng. Không có một đám đông tài năng, thiên tài là cả ở đó và ở đó. Bạn Linh viết: “Nhân là cát trong gương giờ tạo hóa, cát là mỗi người. Biết trước điều này thì chúng ta cùng nhau làm việc nhanh hơn để xóa bỏ dần sự ngu dốt của mỗi người. Để người tài dần thoát khỏi hiểm nguy đã khiến họ phải chịu đựng trong vô số kiếp. “

Linh’s story tương tự như Linh’s thơ: vừa từng trải vừa ngây thơ. Nhiều trang triết học đến độ chín trong khi trang vẫn còn mới. Sự sẵn sàng dành trí tuệ và tuổi trẻ cho những công việc quan trọng bên cạnh những tâm tư thầm lặng và bộn bề của những con người bao dung và cảm thông. Những ý tưởng mà giới trẻ ngày nay chỉ có thể đạt được bên cạnh những ý tưởng của các triết gia từ lâu. Trước khi Linh nghĩ về câu chuyện, người ta sẽ đặt câu hỏi: đâu là chuyên gia không nhìn ra những dấu hiệu siêu nhiên, những hành động và kết quả độc nhất vô nhị? Nguyễn Hoàng Linh ngay từ khi sinh ra đã có thể hình dung ra một nhân vật độc nhất vô nhị, nhưng anh không chọn cách làm đó.

Trong Câu chuyện về thiên tài, tác giả dường như chỉ tập trung vào một vấn đề: tâm trí bị mắc kẹt trong một mạng lưới rối rắm của những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày. Kỹ năng trong mắt người thường cũng phổ biến như bất kỳ. Vì vậy, một câu chuyện là một lối viết tự nhiên như một cuốn nhật ký, như một ghi chép điển hình của một chàng trai trẻ giản dị. Đây là một câu chuyện có thể đọc trong một hơi cho những ai yêu thích thủ thuật page -by-page. Một giọng nói, trong khi hồn nhiên, là tiếng nói của thế hệ trẻ đòi được lắng nghe. Đây cũng là một cuốn sách mà sau khi đọc xong, người ta cảm thấy bị cuốn hút và muốn viết một cuốn sách khác.

Là một nhà văn tỉnh táo, Linh sử dụng từ thiên tài mà mọi người gán cho mình như một ấn tượng, và chơi nó như một sự châm biếm, chế giễu những người chế giễu mình.

Bạn đã gặp những người kỳ lạ, hoang tưởng, lông bông, nhưng bạn đã bao giờ gặp một chuyên gia chưa? Nguyễn Thế Hoàng Linh hỏi. Nếu bạn có một ngày với một chuyên gia trong nhà, bạn chuẩn bị cho hành vi như thế nào?

Hồ Anh Thái.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud

[block id=”siderbar”]