Đi Thuyền Trên Sông Đáy (Hồ Chí Minh) – Bài Thơ Đi Cùng Năm Tháng | Anybook.vn

0 Comments

Chèo thuyền trên sông Đáy là bài thơ được nhiều độc giả yêu thích của nhà thơ Hồ Chí Minh. Bác không chỉ là một nhà thơ bình dị mà còn là linh hồn của đất nước ta. Bác có một kho thơ hay và độc đáo. Hầu hết các bài thơ của Bác đều gắn liền với cuộc kháng chiến và kiến ​​quốc

Còn bây giờ, chúng ta hãy cùng nhau trải nghiệm bài thơ Đi thuyền trên sông Đáy của Hồ Chí Minh và cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của bài thơ nhé!

Những dòng sông lặng như một tấm vải,
Sao cho tàu chạy, tàu đợi tháng sau.
Bốn góc của trái đất đều là rác thải,
Chỉ nghe thấy tiếng thuyền chèo.
Một trái tim duy nhất được cảm động,
Lo lắng về sự trở lại của Tiên Rồng.
Tàu trở về, trời mới sáng sớm,
Màu hồng mới đẹp lớn.

Hồ Chí Minh là nhà thơ lớn của nước ta. Trong suốt cuộc đời tham gia phong trào cách mạng sôi nổi và giàu có, thơ ca là người bạn đường thủy thân thiết và quen thuộc. Một trong những bài thơ hay nhất của Hồ Chí Minh thời kháng chiến chống Pháp Thuyền trên sông Đáy.

Thơ Việt Nam mở đầu bằng câu thơ lục bát dân tộc:

Dòng sông lặng như một tấm vải

Trước mắt chúng tôi, một dòng sông thôn quê điển hình hiện ra trong cảnh “vắng như vải”. Vẫn là “hàng tỷ” bài thơ cũ, nhưng so sánh từ lời nói đời thường của những người lao động Việt Nam, những người rất chân thật và nhân hậu. Dù thế nào đi nữa, sự tĩnh lặng của dòng sông chảy trong đêm khuya luôn khiến người ta buồn bã và cô đơn. Câu sau phản bác thái độ có phần u ám này:

Sao gửi tàu đi, tàu đợi tháng sau?

Tiếp tục công việc của các vì sao, mặt trăng và các con tàu (tức là con người). Từng cặp, từng đôi đều hoạt động, hòa thuận: “Con tàu sao lái”, và cùng với đó cũng là “con tàu đợi trăng”. Đã nhiều lần chúng ta bắt gặp ánh sáng của trăng trong các bài thơ của Bác Hồ, nhưng lần này diện mạo trăng sao lại khác: sao sáng mà trăng lạ! Ngoài ra, Bác không “tương phản với trăng” mà nhìn hình ảnh trăng sao qua phản chiếu của dòng sông trong vắt. Sự rạng rỡ của dòng sông, vị trí của nó là sự phản chiếu ánh sáng của tâm hồn và cảm xúc! Thế giới bên ngoài và tâm thức hòa hợp đến mức không thể tách rời. Khi phân tích thơ Cảm xúc khi đọc Thiên Gia Thị Có người cho rằng Bác phê phán việc thể hiện vẻ đẹp thiên nhiên trong thơ cổ. Việc dịch sai thêm vào việc dịch sai này:

READ  Thơ về hoa Bỉ Ngạn, ý nghĩa, truyền thuyết về loài hoa này | Anybook.vn

Thi nhân xưa yêu thiên nhiên tươi đẹp

Nguyên văn chữ Hán là: “Cổ thị thiên yêu thiên hạ”. Tôi không chấp nhận thuật ngữ “tình yêu tự nhiên”. Còn vẻ đẹp của tạo hóa nói chung thì rất đáng quý, xứng đáng trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho nghệ thuật, nhất là thơ ca (kể cả nghệ thuật cách mạng và thơ ca). Điều quan trọng là phải xem nơi đó tự nhiên như thế nào! Có một cái gì đó thực sự mới về nó. Trong mắt Bác, cảnh vật luôn chuyển động. Luôn biến đổi, thay đổi theo quy luật bàn thắng: “Mưa thì nắng lại mưa”. Nắng sẽ thay mưa, ngày sẽ thay đêm, nên đừng ai buồn và bi quan! Hơn nữa, chu kỳ của tạo hóa song hành với hoạt động của con người, hành động có chủ đích và tâm trí. Trong câu thơ có trăng và sao nhưng trên hết là vạn vật và trước hết có con tàu, con tàu được đặt ở trung tâm, mọi vật hoạt động xung quanh nó, vì chức năng của nó. Kết cấu câu thơ rất rõ ràng: sao – tàu, tàu – trăng. Cái nhìn về con người của tác giả thật sâu sắc, sâu sắc và cảm động.

Ý thơ được tiếp nối, mở rộng và tinh luyện:

Bốn góc trái đất sẽ hoang tàn

Chẳng hiểu sao tôi đang đọc đến giờ bỗng nghe thấy vần “có” trong bài thơ nổi tiếng của Nguyễn Khuyến:

Nước lạnh được lấy sạch
Tàu cá bị teo nhỏ

Đó là một cơ duyên hay một sự gặp gỡ, một suy nghĩ hay một sự tình cờ? Rất khó để dự đoán một cách chắc chắn. Câu đầu: “Dòng sông lặng như tấm vải” và ở đây: “Mặt đất hoang vắng bốn bề”. Ý thơ dường như tái diễn. Nếu bạn nghĩ về nó, nó không phải. Từ “yên ả” dòng sông biến thành “trống trải” cả bốn bề. Nhưng điểm chính có thể không nằm ở đó. Dường như có một sự thay đổi từ bên trong, từ những suy nghĩ và cảm xúc sâu sắc. Cảm giác này thể hiện rõ nhất khi đọc câu sau:

Chỉ nghe thấy tiếng thuyền chèo.

“Chỉ lắng nghe”! Chỉ trong cái tĩnh lặng của đêm sông mới có tiếng xuồng chèo “ầm ầm”. Bài thơ như lắng đọng nhiều cảm xúc. Rất tự nhiên, đột nhiên, bài thơ chuyển từ “hướng ngoại” sang “hướng nội”:

Một trái tim đặc biệt trên một chiếc bàn đầy đủ

Vâng, Bác lấy Kiều như bao người con Việt Nam thân yêu khác. Tôi nói điều này vì một số người Việt Nam không biết hoặc không hiểu dù chỉ một vài câu Kiều. Điều 771 Đây là lịch sử:

Nỗi đau đặc biệt của một cái bàn đầy đủ

Gần như nguyên văn. Tuy nhiên, trong nghệ thuật thì điều đó không quá quan trọng. Như trong một trường hợp tương tự, thành công không phải ở chỗ “lừa dối” Kiều mà ở chỗ biết Kiều “lừa dối”. Câu Kiều được Bác đưa ra đúng lúc, đúng chỗ. Thử hỏi có câu nào hay hơn câu này không! Đó là, “người” là “người”. Chữ “tư” được gấp lại cho vừa vặn, để nhấn mạnh: vâng, chỉ một người quan tâm. Tuy nhiên, người đàn ông này từ khi còn trẻ đã cống hiến cả đời cho đất nước này, không nghi ngờ gì nữa, đặc biệt là rất trộn lẫn với người thường, hơn nữa, từ đó nó đã thực sự biến thành một thứ bình thường. Không ngạc nhiên khi Bác viết tiếp:

READ  Bài văn phân tích bài thơ “Từ ấy” của Tố Hữu hay nhất | Anybook.vn

Lo lắng về sự trở lại của Tiên Rồng

Hai câu thơ này trở thành một, không thể tách rời, để nói lên một chân lý đã làm nên bất tử của cuộc đời con người.

Tố Hữu viết về Bác:

Bác sống như trời với đất

Từ:

Chỉ cần quên đi bản thân bạn trong mọi thứ

Đúng vậy, một giọt nước trong đại dương có thể ra đi vĩnh viễn. Sự thật là đơn giản! Tuy nhiên, khi đặt chân đến nhà anh, đứng rất lâu trước chiếc giường đơn, chiếc chăn đơn, chiếc gối đơn của anh, tôi mới có cơ hội cảm nhận trọn vẹn sự thật ấy! Vì biết quên mình nên Bác đã hóa thành tất cả: sông này, núi này, công trình này, quá khứ, hiện tại và tương lai của đất nước này. Nói đến con Rồng cháu Tiên, câu thơ đã gợi lên một tình cảm thiêng liêng và bền chặt nhất gắn bó dân tộc Việt Nam với một mục tiêu duy nhất: Độc lập, Tự do.

Đủ dùng cảm xúc ấy, bài thơ kết thúc:

Vào lúc bình minh, chiếc hòm trở về trời
Nó thực sự được sơn một màu hồng đẹp đẽ

“Con tàu” đã “trở lại”, lên đường, đến đích vào một ngày mới với nhiều kỷ niệm đẹp. Nó không phải là một con tàu nổi. Nó qua đêm sang ngày – bình minh; Anh bước qua bóng tối để đến với ánh sáng, một ánh sáng rực rỡ mang lại hy vọng. Lôgic tự nhiên dễ được chấp nhận vì nó gắn với lôgic của lòng người – cái khó với mối lo chung của dân tộc. Và người đó là Chủ tịch Hồ Chí Minh, Chánh văn phòng Hồ Chí Minh, người sẽ đến với cuộc sống của mọi người và cuộc sống của cả nước trong sáng mai. Lịch sử đã không chờ đợi lâu. Chỉ 4 năm sau, chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy đã chấm dứt ách thực dân cũ, và 25 năm sau với chiến dịch Đại thắng mang tên Người, ách thực dân cũng bị phá vỡ mới. nhiều cơ hội và cơ hội tốt.

READ  +788 Lời Chúc Mừng Sinh Nhật Hay và Ý Nghĩa nhất mọi thời đại | Anybook.vn

Thuyền trên sông Đáy Vẻ đẹp giản dị, trong sáng nhưng giàu ý nghĩa. Đó là một trong những biểu hiện độc đáo nhất của phong cách thơ Hồ Chí Minh. Bài thơ đầy tâm tư và tình cảm của Bác Hồ cho chúng ta một lần nữa. Càng hiểu về Bác, chúng ta càng thêm yêu và tự hào về Bác, mỗi chúng ta càng được rèn luyện để trở nên sạch đẹp hơn.

Ngoài ý nghĩa bên trong, thơ còn có những giá trị khách quan khác, nhưng những điều này không đáng lưu tâm. Ghi ngày tháng năm ra đời của bài thơ. Bác viết vào mùa thu năm 1949. Công cuộc bảo vệ Tổ quốc được làm trước, nhưng công cuộc kiến ​​quốc không quá khẩn trương nhưng cơ bản và lâu dài. Một trong những yêu cầu đối với việc này là đặt nền móng cho nền văn hóa mới của đất nước trong tương lai. Hai vấn đề liên quan trực tiếp đến văn học nghệ thuật là phương thức sử dụng tiếng Việt? Và làm thế nào để có vốn tiết kiệm? Bác nói và Bác cũng vậy. Không có sự khác biệt giữa lời nói và hành động của Bác. Bài thơ sử dụng hầu hết các từ thuần Việt, đôi khi rất mộc mạc. Bác chỉ dùng hai từ Hán Việt trong bài thơ, một lấy từ Kiều (khôi phục bảng), hai từ bất khả hoán (Giang san). Chẳng phải Bác đã nói với chúng tôi rằng nếu không có ngôn ngữ của chúng tôi thì chúng tôi có thể mượn ngoại ngữ đó sao! Nơi ngoan cố, hẹp hòi. Thơ còn là hình mẫu để hiểu và tạo nên những truyền thống văn học tốt đẹp cho đất nước. Tất nhiên, quá khứ vẻ vang của cha ông chúng ta đã được khôi phục lại, tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta không chỉ để chống ngoại xâm mà còn xây dựng một quốc gia ấm no, hạnh phúc. Những bài học lịch sử này còn sống động trong thực tiễn hôm nay và sẽ có ý nghĩa trong tương lai.

Con thuyền trên sông Đáy xứng đáng đi vào lịch sử văn học dân tộc như một minh chứng cho sự vĩ đại – bản lĩnh Hồ Chí Minh, chí khí – khí phách Hồ Chí Minh. Bài thơ mang tên ông và tác phẩm của ông sẽ trường tồn mãi với thời gian.

Trên đây uct.edu.vn đã gửi tặng đến các bạn bài thơ Đi thuyền trên sông Đáy (Hồ Chí Minh) đầy ý nghĩa sâu sắc về chí khí của một vị lãnh tụ vĩ đại. Qua thơ, chúng ta có thể cảm nghiệm được ngòi bút tài hoa và tinh tế của Bác. Xin cảm ơn quý khách hàng đã theo dõi bài viết này!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud

[block id=”siderbar”]