Bình giảng bài thơ Quê hương của Tế Hanh | Anybook.vn

0 Comments

nông thôn“ny nhà thơ Tế Hanh là hành trình của những người cao tuổi xuyên không gian và thời gian để khám phá quá khứ xa xăm. Đất nước âm vang hồn thơ Tế Hanh trong sáng, trong sáng vô bờ bến. Bài thơ là câu chuyện dài của một người con trở về quê hương thân yêu.

Làng chài nghèo trên một cù lao trên sông Trà Bồng, được bao bọc bởi dòng nước nửa vời từ biển, đã nuôi dưỡng tinh thần thơ Tế Hanh và trở thành nỗi niềm để ông viết nên những vần thơ thân thương. Trong phong trào đó, Tổ quốc là một thành công khởi đầu rực rỡ. Thơ là cảm xúc thường trực.

1. Đặc điểm của tàu biển

Ngôi làng nơi tôi sống ban đầu là một ngư dân:

Nước quanh sông cách biển nửa ngày đường.

Khi bầu trời trong xanh, không khí nhẹ, buổi sáng màu hồng,

Nam thanh niên đánh cá trên thuyền:

Dòng đầu tiên bắt đầu bằng dòng tự sự, nhà thơ miêu tả cụ thể quê hương của mình – quê hương của người đánh cá. Câu thơ dường như mang cả hương vị của sự thánh thiện của biển cả, ấm áp tình người. Dưới góc nhìn của đoạn thơ tả cảnh thành phố, nhà thơ đã than khóc một thời thơ ấu:

Khi bầu trời trong xanh, không khí nhẹ, buổi sáng màu hồng,

Nam thanh niên đánh cá trên thuyền:

Nơi thiên nhiên trông đầy vẻ đẹp, trong xanh và ngọt ngào. Trong vai người kể chuyện, nhà thơ chỉ chọn những ý quan trọng nhất để tả cảnh sinh hoạt hàng ngày của người dân. Trước mắt người đọc một buổi sáng trong trẻo hiện ra với muôn vàn mùi hương và màu sắc, bức tranh vẽ trên băng với làn gió nhẹ và mát được thực hiện chỉ trong một câu thơ. Trong thiên nhiên hài hòa, cuộc sống của người dân chài rất gắn kết, tạo nên tình cảm quê hương da diết.

Sự miêu tả trong bài thơ rất hồn nhiên thể hiện cảm xúc của một người xa quê hương đang chờ ngày trở về. Tuổi thơ luôn là nguồn cảm hứng cho các nhà thơ:

Mỗi lần mặt trời hát bên khúc hát.

Thật xấu hổ khi gáy một con gà trống vào buổi trưa

Nỗi đau cũ

Chập chờn hồi tưởng lại những ngày không.

(Ánh sáng mặt trời)

Và Tế Hanh cũng không ngoại lệ.

Dòng tiếp theo thay đổi hoàn toàn nhịp điệu của bài thơ:

Thuyền nhẹ như con ngựa

Fivoy Phang, mạnh mẽ theo thời gian.

Căn lều khang trang, rộng lớn như linh hồn của thành phố

Vươn thân thể to lớn trắng nõn thu liễm khí tức …

Giữa mênh mông nước nổi lên hình ảnh con thuyền kiêu hãnh, năng động, tràn đầy sức sống dưới sự điều khiển của một chàng trai, đang bay chầm chậm trên sóng qua hình ảnh so sánh như một chú ngựa đẹp. Đằng sau những câu chữ trong trẻo, nhà thơ thể hiện sự căng thẳng khi chinh phục sông dài, biển cả bao la của một làng chài. Thơ như tuyết chuyển, như trèo trời bằng thuyền, bằng lều, Tế Hanh cảm nhận cuộc sống lao động nơi thành thị bằng cả tâm hồn.

Ngư dân mang trong mình bản lĩnh của đất liền, tự hào về quê hương chinh phục đại dương bao la. Hình ảnh chủ đạo trong khổ thơ là hình ảnh con tàu mạnh mẽ, thể hiện sức mạnh to lớn của cư dân làng chài, những con người có ý chí kiên cường đến mức biển lớn cũng không thể khuất phục được. Huy Cận viết:

Thuyền của tôi đi trong gió và đi trên mặt trăng

Di chuyển giữa những đám mây cao và biển phẳng,

Đứng xa nhìn bụng biển,

Lắp đặt lưới liền mạch.

Con thuyền là hiện thân của tinh thần làng chài, mạnh mẽ, uy nghiêm, mang tinh thần điều khiển của tạo hóa.

2. Vị trí của tàu trở lại

Điều đáng ngạc nhiên là khi nhà thơ thuật lại một chuyến đánh cá lại không có cảnh đánh cá. Trong dòng tiếp theo, không gian đột ngột thay đổi hướng:

Ngày hôm sau, có một vụ náo động trong bãi đậu xe

Dân làng vất vả lắm mới lấy được thuyền.

“Tạ ơn Chúa biển lặng và thuyền đầy cá”,

Cá tươi có thân màu trắng bạc.

Con tàu trở về - Quốc thơ - Tế Hanh

Điều này chứng tỏ theo mạch cảm xúc mà bài thơ được viết ra, không cần lôgic trong miêu tả, bản thân nhà thơ không phải là người câu cá, đó là lý do nhà thơ bỏ qua cảnh này, bỏ bài thơ. đã sống và chứng kiến. Không khí vui tươi tràn ngập khắp bài thơ, nhà thơ cảm nhận được niềm phấn khởi trong ánh mắt của mỗi người dân làng chài khi nhìn thấy thành quả lao động của mình. Bên cạnh đó, câu nói “Ơn trời biển lặng, đầy tàu” là một trong những trăn trở của bà con ngư dân. Bởi vì du lịch trên biển là cuộc chiến trong một vùng biển hung bạo, nơi luôn tiềm ẩn nguy hiểm, điều đó làm tăng thêm hạnh phúc cho mọi người. Ở đây chỉ có tiếng ồn; Không có gì khác ngoài trạng thái bận rộn, nhưng tất nhiên là một bầu không khí dễ chịu, phấn khích, hài lòng. Cảm ơn Chúa giống như một tiếng reo hò, một tiếng thở dài để cảm ơn thiên nhiên đã giúp đỡ. Chỉ những đứa trẻ ở làng chài mới cảm nhận hết được niềm vui giản dị khi đi trên một con thuyền đầy ắp cá mới.

Đối với những dòng trên, nhà thơ chỉ miêu tả chung chung, ở những dòng sau, ống kính được dịch chuyển gần hơn:

Một người đánh cá được xức dầu,

Hương vị hun khói ra khỏi toàn bộ cơ thể;

Thuyền êm, mệt thì ngủ tiếp.

Lắng nghe tiếng muối đi vào da.

Thuyền êm thấm mệt ngủ tiếp - Nghe hạt muối từ từ nhỏ vào vỏ.

Đây là khổ thơ hay nhất trong tác phẩm. Nhà thơ như một nhà điêu khắc chuyên nghiệp, khắc họa hình ảnh người đánh cá một cách chi tiết và chân thực. Hai chi tiết duy nhất nhà thơ chọn là da diết và hơi thở để kể. Hình ảnh “làn da rám nắng” dường như để lại ấn tượng sâu sắc, thì câu thơ tiếp theo được miêu tả với cảm xúc rất lãng mạn “Cả thân phận sống với hương xa” – Thân hình vạm vỡ đầy sức sống của người dân chài. biển, mang hương vị của muối giữa biển trời bao la. Những ngư dân mạnh mẽ được miêu tả như những người con của biển cả.

Con tàu hiện lên sau một hành trình gian nan, lặng lẽ và bình yên. Giống như một người, sau khi đánh bại một sinh vật, trở lại hình dạng khiêm tốn thường ngày của mình, thay vì tự hào về thành tích của mình. Nhà thơ không chỉ thấy con tàu bất động trong bến mà còn thấy lòng mình mỏi mệt. Giống như người đánh cá, con thuyền có vị mặn của nước biển, con thuyền như lắng nghe vị mặn của biển thổi qua từng thớ thịt của vỏ. Con thuyền trở nên đầy linh hồn, không còn là vật bất ly thân mà là người bạn của ngư dân.

3. Nỗi nhớ đất nước

Giờ đã xa trái tim anh sẽ luôn nhớ

Sơn xanh, cá bạc, thuyền vôi,

Hãy để những con tàu vượt sóng ra khơi;

Mặn mùi tanh quá!

Nó bắt đầu bằng nỗi nhớ và kết thúc bằng nỗi nhớ. Không nhất thiết phải dùng nhiều từ ngữ mạnh mà chỉ cần một tính từ cũng đủ để nhấn mạnh cảm xúc của nhà thơ. Đỗ Trung Quân từng viết:

Anh ấy chỉ có một quê hương

Giống như một người mẹ

Quê hương không nhớ

Lớn lên sẽ không thành người.

Nỗi nhớ quê khiến hồn thơ trở nên mềm mại. Tế Hanh nhớ mùi mằn mặn – mùi biển, trời núi bao la, những con tàu mỏi bến, hồn quê. Nỗi nhớ giản dị nhưng rất sống động, câu thơ giản dị nhưng đủ lắng đọng, điều này đủ cho một người con xa quê hoài niệm về “Màu nước xanh, con cá bạc, cánh buồm vôi”, một điều nhỏ nhoi đã làm nên một nhà thơ lớn.

“Tổ quốc” được viết khi mới 18 tuổi, bài thơ không hoa mỹ nhưng đủ xúc động, bình dị nhưng đủ để gửi gắm những khát vọng về Tổ quốc, để Tổ quốc bùi ngùi trong trái tim người đọc.

bararata

.

READ  Sáng Tháng Năm – Bài thơ mang ý nghĩa sâu sắc nhất của nhà thơ Tố Hữu | Anybook.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud

[block id=”siderbar”]