Bình giảng bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ | Anybook.vn

0 Comments

Khu rừng buồn”Được biết đến là một trong những bài thơ xuất sắc của Thế Lữ và là một trong những tác phẩm mở đầu cho giai đoạn đầu thành công của phong trào thơ mới. Nói về bài thơ Nhớ rừng của Lữ, trong sách Việt Nam thi nhân Hoài Thanh, ông từng nhận xét: “Khi tôi đọc hai bài, đáng chú ý nhất là bài Nhớ rừng, tôi tưởng như mình đang xô đẩy và những lời này như bị một thế lực cực mạnh tra tấn. như một vị tướng chỉ huy quân đội Việt Nam với một mệnh lệnh không thể cưỡng lại được ”. “Nhớ về rừng” là một tác phẩm độc đáo, mượn hình ảnh chủ rừng để nói về một thực tế đáng buồn.

Cảm giác của một con hổ khi bị nhốt trong vườn bách thú

Con hổ là chủ rừng, chủ muôn loài, sức mạnh và quyết tâm cao, chỉ có rừng xanh hùng vĩ, hùng vĩ mới sánh được với độ cao của nó. Nhưng bây giờ nó bị nhốt trong một vườn thú nhỏ:

Giữ một đống hận thù trong lồng,

Tôi nằm dài nhìn ngày tháng trôi qua.

Kẻ kiêu ngạo và kẻ ngu xuẩn bị khinh thường,

Hãy ngước nhìn những đứa trẻ của bạn trong cuộc diễu hành,

Ngay câu thơ đầu tác giả đã bộc lộ cảm xúc của con hổ. Động từ “vấp ngã” thể hiện sự tức giận dữ dội cũng như cảm xúc của người chủ rừng không thể ra khỏi chuồng. Bị nhốt “trong lồng” hận thù và oán hận tích tụ thành một “khối”, “giam giữ” mãi không tan, càng “giam giữ” càng cay đắng. Chỉ có kẻ “nói dối” thì không, đau khổ, “chế giễu” mới biết. , “bị giam cầm trong sự hèn mọn”, trở thành “món đồ chơi” cho những “kẻ kiêu căng, ngu ngốc”. bị chi phối bởi thực tế hạn hẹp.

Mất mát, nhục nhã và bị cầm tù,

Để làm một cái gì đó lạ mắt, một món đồ chơi.

Bao dung cả bầy với một con gấu điên,

Với một con báo gấm làm tổ hờ hững.

Đó là tâm trạng kinh hoàng chung của các chủ rừng khi bị lạc, mất và bị giam cầm. Trong lịch sử thế giới nước ta vào thời điểm bài thơ được xuất bản (1934), nỗi tủi hổ, tủi hổ cũng đồng thời với bi kịch ập đến với nhân dân ta trong cảnh bị giam cầm nô lệ sống trong bóng tối căm hờn, cay đắng của con hổ. Hổ là loài động vật khổng lồ, nhưng giờ đây chúng phải đồng lòng chung sống với các loài động vật có nguy cơ tuyệt chủng khác, hoàn toàn mất đi sự thống trị thường thấy, vì không có mối nguy hiểm nào có thể đau đớn hơn. Nhà thơ cũng cảm thấy đau xót, không chỉ cho con hổ mà cho người thông minh, cho một dân tộc anh hùng xa xưa đang bị giam cầm trong xiềng xích. Những tầng lớp được coi là cao nhất trong xã hội được xếp vào cùng một chỗ như bọn quan lại nhỏ, lính Pháp. Bài thơ miêu tả rất hay tình cảm của con hổ bị giam cầm, miêu tả tình cảnh của cả một thế hệ “sinh ra nhầm thế kỉ”, những kẻ “chế giễu quê hương”.

Còn hơn cả nỗi bức xúc của người chủ tù ở dòng thứ tư của bài thơ. Nó vẫn mang một vẻ ngoài nhàm chán và kinh tởm, mọi thứ xung quanh nó đều là “vô nghĩa”, mệt mỏi và giả tạo:

“Những bông hoa, những mảnh cỏ, những con đường bằng phẳng, những cây cỏ;

Nước đen như suối nhưng không chảy.

Len dưới nách;

Lá vừng mềm, không bí,

Những nhân tạo không đáng kể và gây hiểu lầm không thể xoa dịu các chủ rừng. Anh nhận ra rằng mọi người đang muốn bày mưu tính kế, biến nó trở nên mềm mại như một món đồ chơi mới, nhưng không dễ để thuyết phục. Hổ là loài động vật cảnh giác nhất trong vườn. Đó cũng là hình ảnh ẩn dụ cho những con người vẫn luôn giữ vững ý chí trước những thay đổi của xã hội.

Vàng trở thành nỗi nhớ hổ

Đặc điểm chính của trào lưu thơ mới là luôn thương tiếc quá khứ vàng son một thời “chói sáng”. Vào thời điểm đó, các giá trị vẫn được duy trì và hổ cũng được tự do trong thế giới của chúng:

Còn đâu đêm vàng bên sông,

Tôi đứng uống mồi tan ánh trăng?

Còn đâu ngày mưa hướng về bốn phương,

Chúng ta có đang lặng lẽ xem các bản cập nhật của mình không?

Nhà thơ sử dụng hàng loạt câu hỏi tu từ để miêu tả tâm trạng xúc động của con hổ khi nhớ lại quá khứ. Từ “ở đâu” biểu thị một khao khát mãnh liệt được trở lại khu rừng nơi anh đã lớn lên. Con hổ tiếc cho “ông chủ” một thời là “bóng cây cổ thụ”. Đó là nỗi nhớ da diết về rừng sâu. Thiếu rừng là thiếu cơ hội, là ký ức về “những ngày tháng huy hoàng”, là ký ức về những điều thanh cao, chính nghĩa và tự nhiên. Ở đất nước non trẻ hùng vĩ này, con hổ ngự trị tối cao giữa cuộc đời. Sự dũng cảm của chúa sơn lâm luôn thể hiện quyền lực tối cao của mình với sức mạnh to lớn. Tất cả những gì anh ấy phải làm là đặt mọi thứ trong sự sợ hãi và chấp nhận. Chính ở đó, con hổ hiện lên với phong thái kiêu hãnh nhưng vẫn phô bày vẻ đẹp hùng vĩ giữa những ngọn núi sừng sững. Từ thân phận một người nắm cả đất nước trong tay, giờ lại phải đi chế giễu kẻ khác. Tình hình tương tự ở nước ta lúc bấy giờ, vua và quan đều phải cúi đầu trước thực dân Pháp.

Những dòng tưởng nhớ tiếp tục:

Nơi cây xanh và mặt trời mọc,

Tiếng chim hót giấc ngủ vui?

Nơi có một buổi chiều đẫm máu sau rừng cây.

Tôi đang chờ chết trong cái nắng như thiêu đốt,

Hãy để tôi dành một phần bí mật?

Chính con hổ đã khẳng định: “Tôi sống mãi trong tình yêu và nỗi nhớ. Ngón tay cái thừa của ngày xưa. ”Hiện thực tẻ nhạt khiến anh muốn sống mãi trong ký ức, là rặng cây xanh ban mai, nơi có thể nghe thấy tiếng chim. tỏa sáng trong một khu rừng nơi hổ mang chúa cai trị muôn loài. Những kỉ niệm xuất hiện liên tiếp trong những câu hỏi bằng lời để tạo nên những bản nhạc du dương, triền miên và đau đớn, thể hiện tình yêu sâu sắc và sự tưởng nhớ loài hùm thiêng, khu rừng và niềm tiếc thương về một thời huy hoàng. núi thương nhớ đêm nhớ ngày, nhớ bình minh, thương tiếc hoàng hôn, nhớ sông nhớ trăng, nhớ rừng rậm trong rừng, nhớ cây xanh và mặt trời, chim hót vui trong lòng buổi sáng, mặt trời cay đắng lúc hoàng hôn … Nỗi nhớ em zany là nỗi đau buồn vì bị tước đoạt quyền tự do, cũng như khát vọng tự do của nhà thơ. Ký ức về quá khứ càng sống động trở lại, thì hiện tại càng đau đớn. Xu hướng chung của phong trào thơ mới là tìm cách quên đi quá khứ để xa rời hiện tại. Họ muốn thoát khỏi thực tế:

Cho tôi một hành tinh lạnh

Một ngôi sao cô đơn dưới bầu trời xa xôi

Chính ở nơi này mà ngày nào em cũng trốn

Nỗi đau của sự đau khổ với sự đau buồn

Thế Lữ cũng không ngoại lệ, thông qua cảm xúc của con hổ, nhà thơ muốn gửi gắm khát vọng thoát khỏi cái xã hội tầm thường lầm lạc này.

Khát vọng tự do cháy bỏng trong lòng con hổ

Tự do là khát vọng lớn nhất của con người trong thời đại ngày nay, nỗi đau mất nước, mất tự do là nỗi đau lớn nhất:

Bạn có biết rằng trong những ngày khốn khó,

Tôi đang theo đuổi những giấc mơ lớn

Cầu mong linh hồn tôi ở bên bạn,

Hỡi khu rừng khủng khiếp!

Đây là lối thoát trong tâm trí con hổ. Linh hồn anh đã vượt ra khỏi ngục tù sắt, để trở về với giấc mơ vĩ đại trong kí ức. Con hổ khao khát rừng lớn, khao khát núi rừng, đó là tự do. Giang sơn này là nơi cọp beo ngày lành, tự do chiến đấu nơi thanh vắng. Dù bây giờ, chúng sẽ không còn được sống ở những nơi xưa cũ này, nhưng những con hổ sẽ không ngừng nghĩ về “giấc mơ lớn”. Nguyện sống mãi trong lòng tưởng nhớ vị chúa đã truất ngôi, nỗi tiếc thương của các mỹ nhân đã trở thành không bao giờ trở lại.

Những câu thơ trên cũng chứng tỏ rằng chỉ có thể xác con hổ mới gài bẫy được thanh sắt chứ không phải tâm hồn khao khát vùng vẫy. Đó cũng là bài thơ của lòng yêu nước sâu sắc. Cảm thương trước cảnh mất nước, hoàn cảnh của một thế hệ sinh ra ở một nơi không thể tránh khỏi, những ước mơ và dự định trái với thực tế.

Một trong những bài thơ mở đầu phong trào thơ mới là “Nhớ rừng”, không xuất phát từ những nỗi buồn thời đại chung mà thể hiện tinh thần khát vọng tự do và tinh thần dân tộc sâu sắc. Bài thơ đã khơi dậy tâm trí của những người trẻ tuổi đang từng bước tiếp thu nền chính trị của thực dân Pháp.

bararata

.

READ  1001 bài thơ Tình dễ thương, đáng yêu của con gái gửi con trai | Anybook.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud

[block id=”siderbar”]