Bình giảng bài thơ “Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ” | Anybook.vn

0 Comments

Nguyễn Khoa Điềm là nhà thơ thời kháng chiến chống Mỹ cứu nướcnhư một “Cố gắng chống đỡ một đứa trẻ trưởng thành trên lưng mẹ của nó“Nó thể hiện nguồn cảm hứng vô tận của tác giả đối với trẻ em đồng bào dân tộc thiểu số Trung Phi. Bài thơ thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng, tình yêu của người mẹ dành cho con, hòa với tình yêu quê hương đất nước tạo nên tình yêu lớn lao, mang nhiều cảm xúc cho người đọc. Nguyễn Khoa Điềm đã rất thành công trong việc tạo nên âm hưởng dân gian đặc sắc cho tác phẩm, dễ đi vào lòng người đọc.

Bài thánh ca đầu tiên

Hát ru là một bài hát quen thuộc, sâu lắng và ảnh hưởng sâu sắc đến tâm lý của mỗi người. Nhạc phẩm Dòng sông mới đã nuôi dạy một thế hệ người Việt Nam, là nguồn cảm hứng. Trong bài thơ, lời ru và hình ảnh em bé mang ý nghĩa biểu tượng. Bức ảnh một em bé cho thấy thế hệ sau lớn lên trên lưng mẹ:

Em trai Tai đang ngủ trên lưng mẹ,

Ngủ ngon nhưng đừng để mẹ về.

Mẹ tuốt lúa, mẹ cho bộ đội ăn,

Xương chày của tôi bị nghiêng, giấc ngủ của tôi bị nghiêng.

Đoạn thơ mở đầu bằng giọng nói của con thú miền Trung giản dị mà anh hùng. Đồng bào vùng dân tộc thiểu số thường cõng con trên lưng khi đi làm nương, làm rẫy, tuốt lúa, đảo lúa, đan lát. Tất cả những đứa trẻ trên núi có lẽ đang ngồi trên lưng mẹ chúng. Vòng lưng ấm áp của người mẹ ôm con với những giấc mơ êm đềm, vỗ về con trong buổi trưa nắng gắt, và cho con sự an yên của tuổi thơ với những giấc mơ êm đềm.

Bình luận về thơ

Nét chày được miêu tả bằng từ “nghiêng” vừa là hình vừa là nhạc. Từng nhịp phách hòa quyện với một bản nhạc nhẹ nhàng tưởng như êm dịu. Những câu thơ này minh họa những khó khăn mà các bà mẹ phải đối mặt khi phải làm việc và chăm sóc con cái của họ. Những người mẹ gửi gắm tình yêu thương vào con cái mỗi khi đánh đòn, họ cũng thấu hiểu được giấc ngủ vất vả mà con mình đặt trên lưng. Ca dao cũng có những câu nhấn mạnh sự hi sinh của mẹ:

Những cơn gió mùa thu… Mẹ đưa tôi đi ngủ

Năm năm lười biếng và tỉnh táo là đủ cho năm năm

Tình yêu của mẹ tôi hòa quyện với tình yêu lớn lao – đó là tình yêu của những người lính và những người lính trên thao trường:

Ngủ ngon, ngủ ngon,

Anh yêu em, anh yêu bộ đội

Tôi mơ đưa cho bạn một hạt gạo trắng,

Thằng lớn ném gậy bóng chày làm chìm sân …

Bài thơ như một vũ điệu ngọt ngào, đằm thắm. Tình mẹ con nay càng đẹp hơn bởi nó được gắn kết bởi tình quân dân và lòng yêu nước cao cả. Mong rằng trong giấc ngủ, cu Tai sẽ mơ ước mơ của mẹ là có thật nhiều gạo ngon cho bộ đội ăn và Cu Tai mau lớn để mẹ xay lúa làm thức ăn cho bộ đội. Hạt màu trắng tượng trưng cho ước mơ về cuộc sống ấm no hạnh phúc. Từ ước mơ có được hạt thóc trắng ngần đến ước mơ của đứa con thơ trồng nấm trong sân nhà, là niềm hy vọng của người mẹ để trở thành một thanh niên kiên cường, có ích cho đất nước, cho tương lai của các con. .

Giây thứ hai

Không gian của câu thơ là một sự chuyển động, từ nhà chật đến núi rộng, càng rộng thì mẹ càng khó:

Em trai Tai đang ngủ trên lưng mẹ,

Ngủ ngon nhưng đừng để mẹ về.

Mẹ tôi trồng ngô trên núi Ka-loi

Lưng của núi thì lớn, nhưng lưng của mẹ thì nhỏ.

Ngủ ngon đi con, nhưng đừng làm phiền mẹ.

Lời bài hát trữ tình tiếp tục được lặp lại để tạo ra phần nhạc, cũng như âm thanh của lời bài hát. Hàng trăm người mẹ vẫn miệt mài với công việc ở miền Trung, và cây ngô là nghề chính của người dân nơi đây. Đó là một nhiệm vụ hết sức khó khăn, người mẹ phải chống chọi với núi rừng, nắng nóng, sương muối dày đặc. Một cảm xúc mạnh mẽ hơn được thể hiện bằng một hình ảnh tương phản độc đáo: Núi thì rộng, lưng mẹ thì nhỏ. Núi cao, ruộng rộng nhưng sức mẹ có hạn. Mẹ đang cúi người, cúi xuống cắt ngô, trên lưng mẹ vẫn ngủ say sưa. Đoạn thơ khắc sâu những vất vả của người mẹ vùng cao với công việc lao động sản xuất trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước.

Điểm chính của bài thơ này là nhà thơ sử dụng nhiều hình ảnh so sánh:

Mặt trời ngô trên đồi

Mặt trời của mẹ tôi ngủ trên lưng bà.

Mặt trời là sự sống của mọi sinh vật, sự tồn tại của nó quyết định sự tồn tại của các sự vật khác. So sánh em bé với mặt trời tác giả muốn nhấn mạnh giá trị của em bé đối với mẹ của nó. Đối với mẹ, con cái là vật sở hữu quý giá nhất, là lẽ sống duy nhất, là cội nguồn của mọi niềm vui và hạnh phúc. Đây là một bức tranh rất hay được nhà thơ sử dụng.

Trong tác phẩm, tình mẹ luôn gắn liền với tình yêu quê hương đất nước, trong lời ru thứ hai không có gì khác ngoài:

Ngủ ngon, ngủ ngon,

Tôi yêu thuyền kay, tôi yêu thành phố đói khát.

Tôi mơ ước cho bạn những hạt giống phát triển bình thường

Trong tương lai, anh cả sẽ cho Ka-lui mười.

Cùng với tình yêu thành phố, yêu trẻ thơ, trong đoạn văn này, cuộc trò chuyện kéo dài từ quân đến thành phố. Càng thương con, một người mẹ càng yêu thương con người của mình. Mẹ mơ về một tương lai hạnh phúc và thịnh vượng, về sự trưởng thành và sức mạnh kỳ diệu của đứa con thân yêu. Sự phát triển của trẻ em gắn liền với hy vọng của dân số, đó là hy vọng về một tương lai mới không nghèo đói, hạnh phúc, độc lập và tự do. Sự xuất hiện của một thế hệ mới, một thế hệ vĩ đại trên lưng những người mẹ, được tắm mình trong nắng gió Tây Nguyên, mang trong mình những hy vọng, khát vọng của những người đi trước, đón nhận niềm tự hào về một tương lai tươi sáng.

Bài hát thứ ba thứ hai

Em trai Tai đang ngủ trên lưng mẹ,

Ngủ ngon nhưng đừng để mẹ về.

Mẹ dọn đến một túp lều, mẹ cưỡi trong rừng.

Người Mỹ bức hại tôi phải bỏ sông

Anh trai cầm súng, em gái cầm sào,

Mẹ dẫn tôi đến trò chơi cuối cùng.

Từ sau chiến tranh của mẹ tôi,

Thoát nghèo tôi đi Trường Sơn.

Đây là bài hát ru thể hiện rõ nét nhất tình yêu thương và sự hy sinh đáng có của người mẹ. Không gian không phải là một hoạt động nông trại hàng ngày, mà là “di chuyển túp lều”, “đạp xe xuyên rừng”. Những người mẹ là người trực tiếp tham gia vào quá trình đấu tranh lâu dài của đất nước. Những câu thơ này chỉ đơn giản thể hiện quá trình đấu tranh của cư dân miền núi nơi đây, nhưng ít tàn bạo, hiểm nguy, thể hiện lòng căm thù giặc của nhân dân nơi đây đối với quân xâm lược. Tình mẹ rộng hơn, kết hợp với tình yêu quê hương đất nước. Vì vậy, hoàn cảnh của các em càng khó khăn hơn. Họ sống và lớn lên trong bom đạn, trong mất mát và đau thương. Nhưng chính những thử thách đó lại khiến những đứa trẻ trưởng thành hơn. Họ đã trở thành những chiến binh thực thụ, mang trong mình khát vọng vinh quang:

Ngủ ngon, ngủ ngon,

Tôi yêu em, tôi yêu đất nước tôi.

Tôi mơ gặp Bác Hồ,

Trong tương lai, bạn sẽ lớn lên trở thành một …

Khát vọng tự do là khát vọng lớn nhất, đồng thời cũng là nỗi lo lắng lớn nhất. Kết thúc tác phẩm, ước mơ truyền lại cho thế hệ mai sau càng lớn, sứ mệnh càng lớn. Những đứa trẻ sống giản dị trên đỉnh đồi, mai sau sẽ là những người gánh vác công lao to lớn giành độc lập và thời cơ cho đất nước. Họ sẽ tô lên màu áo mới của đất nước, khi thế hệ trước không có thời gian để tái thiết đất nước. Lòng yêu nước hòa quyện trong lòng người mẹ. Nhà thơ Y Phương khi nói về vẻ đẹp của người núi rừng đã có những câu thơ như sau:

Hàng xóm của tôi thực sự yêu tôi

Đau buồn dâng cao

Xa nơi sinh sản của số lượng lớn muỗi

Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn yêu nó

Quả thật, những con người giản dị và nhỏ bé đều có những tình cảm thiêng liêng và cao cả.

Cố gắng chống đỡ một đứa trẻ trưởng thành trên lưng mẹ của nó“là một bài thơ đặc biệt, dưới dạng một bài hát, đại diện cho những người mẹ và thế hệ đi trước gửi gắm ước vọng của mình đến thế hệ mai sau. Những em bé lớn trên lưng mẹ, gánh những phần đất nước hôm nay mang dáng dấp của dân tộc Việt Nam. .

bararata

.

READ  Thơ Tình Yêu Buồn Trên Facebook, Các Bài Thơ Tình Facebook Hay Nhất | Anybook.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud

[block id=”siderbar”]