Bài Thơ: “Văn Tế Nghĩa Sĩ Cần Giuộc” | Anybook.vn

0 Comments

Văn Tế Nghĩa Sỹ Cần Giuộc (Nguyễn Đình Chiểu)

Ôi trời! Súng bị hỏng; tấm lòng của các thiên tử.

Mười năm làm việc ngang dọc, không nhất thiết phải thành danh như Nổi;
Một cuộc chiến thực sự với phương Tây, ngay cả khi tiếng vang vật lý bị mất đi.

Nhớ những linh hồn xưa:
Buôn cút;
Nghèo một mình.

Cung ngựa, sẽ đi tới trường nhung cũng không có gì lạ;
Chỉ những người chăn nuôi gia súc mới biết, sống trong thành phố.

Anh ta quen với việc xúc, làm việc, đốt, trở, trở tay;
Làm lá chắn, làm súng, làm mác, làm cờ, mắt chưa từng thấy.

Tiếng gió hạc hạc hơn mười tháng, như nắng hạn chờ mưa;
Mùi tinh dịch đã ngâm ba năm, ghét sâu bọ chẳng kém gì người trồng ghét cỏ.

Khi tôi nhìn thấy một bong bóng bao phủ lốp xe màu trắng, tôi muốn đến đây ăn;
Có hôm nhìn khói đen, tôi muốn chui ra để cắn vào cổ họng.

Mối nhiều lắm, để một con rắn đuổi một con nai;
Mặt trời và mặt trăng sáng ngời, dê bán chó ở đâu cũng không được.

Chờ ai đó hỏi, ai sẽ bị bắt, lần này cố gắng phá vòng vây;
Nó không thèm trốn, trốn, chuyện này rơi vào tay con hổ này.

Rất buồn:
Vốn không phải là quân, là quân, theo hàng trong quân;
May mắn thay, người dân địa phương, kỳ lân và những con trung thành đều được chào đón.

READ  Bé Nặn Đồ Chơi – Bài thơ đi cùng năm tháng của nhà thơ Nguyễn Ngọc Ký | Anybook.vn

Ban vật mười tám, chờ tập;
Chín mươi bức thư chiến tranh, nơi chờ đợi cho bạn để hiển thị cha của bạn.

Ngoài quả hạch còn có một chiếc áo vải, đang chờ đóng thành bao da;
Trên tay anh ta cầm một chiếc kèn, mua một con dao và đánh khèn.

Vỏ bị đập bằng rơm, và các nơi thờ tự khác bị đốt cháy;
Hai người còn lại bị chém lìa đầu.

Tốn kém để quản lý trống, đánh trống, xô đẩy hàng rào và coi kẻ thù là kẻ sai lầm;
Đừng sợ phương Tây đang bắn đạn nhỏ, đạn lớn, đập cửa xông vào, liều mình như không.

Kẻ đâm ngang, kẻ chém thẳng đứng khiến hồn ma ngạt thở;
Cậu bé mùa hè, con đại bàng sau cùng, để cho chiếc thuyền thiếc nổ tung bằng tiếng súng.

Năm ý nghĩa trường tồn này;
Làm sao bạn biết rằng một thân xác phàm trần đang vội vã ra đi.

Lời lẽ phải có trong trận chiến, đó là da ngựa bọc xác chết;
Trăm năm dưới lòng đất đợi gươm treo trên nấm mồ.

Bên sông Cẩm Giuộc cỏ cây mọc dài mấy dặm;
Nhìn ra chợ Trường Bình có hai ngõ nhỏ già trẻ lớn bé.

Không phải cướp bóc và những hình phạt gian dối đến, mà là những người lính đánh giặc tự mình dấn thân;
Vốn không giữ công sự, giữ công sự mà đi, kết quả là theo quân mà tính.

READ  Bình giảng bài thơ Côn Sơn ca | Anybook.vn

Nhưng hãy cân nhắc:
Ngọn rau tạ ơn Chúa, các bậc hiền tài cho dân tộc ta;
Một bát cơm có thể kiếm sống, đối với tổ tiên của họ đã là đắt.

Vả, kẻ nào gặp rắc rối sẽ được làm cho béo lên, và sẽ ban sương cho người ấy;
Đối với những người không may mắn, thành trì bị phá hủy, trời mưa và gió thổi.

Sống không đúng nghĩa, ném hương bàn độc, càng thêm khổ;
Sống trong quân tử như thế nào, cùng uống rượu, cùng ăn bánh, nghe lời cọp nhiều hơn.

Thà ngã mà bắt giặc, nối dõi tông đường cũng được kính trọng;
Thay vì đem thư tiên về Tây, sống với man rợ thì buồn lắm.

Dừng lại!
Chùa Tân Thành năm bàng lạnh, lòng con thu bóng trăng rằm;
Thời gian trả thù cho đồn Lang Sa, chảy nước tràn bạc ân hận.

Đau quá! mẹ già khóc thương, đêm khuya ngọn đèn chớp trong lều;
Hãy suy nghĩ thay! Người phụ nữ yếu đuối chạy đi tìm chồng, những bóng người di chuyển trước hành lang.

Ồ!
Có khói mù mịt;
Thời tiết ngàn năm tươi sáng.

Cho các tướng đóng sông Bến Nghé khiến bốn bề là mây đen;
Tổ tiên tôi còn ở Đồng Nai, ai cứu nổi một giáo xứ đỏ?

Thác nước lấp non thì tiếng vang sáu tỉnh đều ca tụng;
Những thác nước mà các đền, miếu thích thờ cúng, mặc dù được biết đến từ xa xưa, nhưng tất cả sẽ được thưởng ngoạn.

READ  Những Bài Thơ Hay Viết Về Cuộc Đời Bạc Bẽo Và Tình Người Bạc Bẽo | Anybook.vn

Sống đánh giặc, thác cũng đánh giặc, thần kế giúp quân, thề muôn đời báo thù;
Sống thờ vua, thác cũng thờ vua, lời dạy rõ ràng, lời nói ấm áp đủ để đền đáp.

Nước mắt của người anh hùng không thể nào xóa được, xin lỗi hai chữ trời đất;
Cây hương được miêu tả bởi người tử sĩ, cám cảnh trong một câu thơ về trạng.

Ôi trời!
Có tâm hồn để thưởng thức.

(1861)

Bài thơ hay nhất mà bạn từng xem là bài Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc của tác giả Nguyễn Đình Chiểu. Phần thể loại Thơ Ngày xửa ngày xưa trong một tác phẩm thơ kinh điển và đại chúng. Hãy cùng đón đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, nhiều bài thơ hay đang chờ đón các bạn!

Bạn có thích bài Văn Tế Nghĩa Sĩ Cần Giuộc trong chuyên mục Những Bài Thơ Tình Bất Hủ trên blog Cửa Sổ không? Nếu bạn thích, hãy ghé thăm blog của tôi thường xuyên để đọc những bài viết mới nhất ♡!

Chia sẻ với mọi người:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud

[block id=”siderbar”]